Chương 1293
"Rõ ràng là lỗi của anh, anh tìm một đống lý do, còn bảo em đi tập Ngũ Cầm Hí Tôn Mục, cái miệng này của anh, em phải xé nát ra, cho anh đổi trắng thay đen." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục mặc kệ cô ấy dùng sức, không động đậy.
Hồi lâu cô ấy buông tay, anh ấy liền lập tức giữ lấy gáy cô ấy hôn cô ấy.
Trương Nam Thù "..."
Cô ấy chỉ có thể tự an ủi mình, đàn ông đều là cái đức hạnh thèm thuồng này. Cũng may, lúc cô ấy cần cuộc hôn nhân này, anh ấy không chạy ra ngoài ăn vụng.
Ngoại trừ việc đi lại khá gần với Từ Đồng Nguyệt.
Tôn Mục hôn đủ rồi, ấn cô ấy vào tɾong lòng mình, thấp giọng gọi cô ấy "Nam Thù?"
"Hửm?"
"Nam Thù " Anh ấy lại gọi một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay cô ấy, lại vuốt ve tóc và má cô ấy.
Giống như trêu chó.
Trương Nam Thù không địch lại anh ấy, xì hơi dựa vào tɾong lòng anh ấy.
Hai người bọn họ đi ra từ rạp hát, đụng mặt mấy thanh niên trẻ tuổi.
Trong đó một người trắng trẻo nho nhã, gật đầu với Trương Nam Thù "Nam Thù."
Trương Nam Thù nhìn kỹ, trên mặt có chút nụ cười.
Người nọ liền đi tới.
"... Tấm bình phong lần trước em cần đã làm xong rồi, ngày mai anh sai người đưa qua nhé?" Người đàn ông nói.
Trương Nam Thù "Được, cảm ơn anh."
Thấy Tôn Mục đứng bên cạnh, Trương Nam Thù giới thiệu "Anh quen anh ấy chứ?"
Tôn Mục "Quen, Nhị thiếu gia Phú gia."
"Cậu gọi một tiếng anh hai đi." Người đàn ông nói "Giờ là em rể tôi rồi."
"Anh nhỏ hơn Tôn Mục, đừng hòng chiếm hời." Trương Nam Thù không vui.
Người đàn ông "Nhưng anh lớn hơn em, lại là anh họ em. Sao cậu ấy lại không phải gọi anh là anh chứ."
Người này tên là Phú Kiêu, anh họ bên nhà cậu của Trương Nam Thù.
Khi mẹ Trương Nam Thù còn sống, quan hệ của cô ấy với anh chị em họ bên nhà cậu rất tốt, sau khi mẹ mất, bên ngoại có chút thay đổi tế nhị, đặc biệt là ba người cậu đều không chịu làm quan cho chính phủ dân chủ, rảnh rỗi ở nhà, nên càng thích sinh sự.
Cô ấy lười qua lại.
Anh chị em họ thỉnh thoảng hẹn nhau uống trà, gần đây vì Trương soái qua đời, Trương Nam Thù không có tâm trạng, đã lâu không ra ngoài xã giao.
Cô ấy chưa giới thiệu bạn bè của mình cho Tôn Mục.
Có điều, Tôn gia không phải hạng vô danh, Tôn Mục lại chỉ lớn hơn Phú Kiêu hai ba tuổi, ở trường hợp xã giao chắc chắn đã gặp qua.
"... Có rảnh thì về nhà ăn cơm." Trương Nam Thù nói.
Phú Kiêu gật đầụ
Anh ấy lại liếc nhìn Tôn Mục.
Trên đường về, Tôn Mục nắm lấy tay Trương Nam Thù, rất dùng sức, hồi lâu cũng không nỡ buông ra.
Trương Nam Thù mặc kệ anh ấy nắm chặt, không nói gì.
Đêm hôm đó, anh ấy phá lệ nhịn được, lại để cho Trương Nam Thù ngủ một giấc ngon lành.
"Giao tiếp quả nhiên có tác dụng͟͟." Trương Nam Thù nói với Nhan Tâm "Con người anh ấy vẫn khá dễ nói chuyện. Tôi đã nói mà, anh ấy chỉ muốn làm cấp dưới của tôi, nghe tôi sai bảo làm việc thôi."
Nhan Tâm "..."
Hai người bọn họ đang nói chuyện thì Tôn Mục đi tới.
Anh ấy không phải đến tìm Trương Nam Thù, mà là có việc nói với Nhan Tâm.
Tôn Mục tới tìm Nhan Tâm.
"Nhan tiểu thư, tôi nghe nói cô là thần y nổi tiếng ở phương Nam." Tôn Mục đi thẳng vào vấn đề.