Chương 1294
Nhan Tâm "Thần y là do người tɾong nghề yêu mến gọi thôi. Có điều, tôi học y từ nhỏ, trí nhớ lại tốt, phần lớn các bệnh án đều đã gặp qua. Cho nên bệnh chứng thông thường, tôi đều có cách đối phó."
Những lời này khiến Trương Nam Thù bật cười.
Trương Nam Thù nói cô "Khoe khoang y thuật giỏi một cách khiêm tốn. Ghê gớm thật, Trư Trư Nhi, chị cũng xuấtsư rồi, có phong thái của phu nhân."
Cảnh Nguyên Chiêu ở bên cạnh mỉm cười nhìn.
Nhan Tâm chỉ nhìn về phía Tôn Mục "Anh có chỗ nào không thoải mái à?"
"Không phải tôi. Có một vụ “làm ăn”, có lẽ cô sẽ muốn làm." Tôn Mục nói "Tôi chỉ châm ngòi bắc cầu, sau này Nhan tiểu thư cho tôi chút lợi ích của người trung gian là được."
Cảnh Nguyên Chiêu nghiền ngẫm lời này “Làm ăn?"
Trương Nam Thù thì quay sang Tôn Mục "Anh muốn giới thiệu Trư Trư Nhi đi khám bệnh? Khám cho ai?"
"Một lão phu nhân." Tôn Mục nói.
Anh ấy giải thích đơn giản tình hình.
Nhan Tâm nghe xong, lập tức nói "Tôi sẵn lòng đi."
Cô khám bệnh cho người ta, từng nhận được lợi ích, cũng từng rước lấy kẻ thù.
Tuy nhiên, bản năng của người thầy thuốc, có thể chữa bệnh cô chắc chắn sẽ chữa, mà lợi ích trước mắt, muốn vớt được vào tay cũng cần nỗ lực.
Còn về chuyện lâu dài về sau là tốt hay xấu, Nhan Tâm không biết được, cô quyết định lo tốt trước mắt đã.
"Châu Châu Nhi, chị cân nhắc thêm đi." Trương Nam Thù hơi nhíu mày.
Nhan Tâm "Cơ hội nào cũng phải nắm lấy."
Tôn Mục bàn bạc ổn thỏa với Nhan Tâm, đưa cho cô một địa chỉ.
Đầu tháng tám, khí nóng vẫn khá nặng̝, mấy ngày nay đặc biệt nóng, gió sớm tối không còn chút mát mẻ nào.
Nhan Tâm và Bạch Sương ra ngoài.
Cảnh Nguyên Chiêu dặn đi dặn lại "Mọi việc cẩn thận."
Lại nói "Nếu tình báo của Tôn Mục có sai sót thì anh làm thịt cậu ta, em có ý kiến gì không?"
Nhan Tâm không nhịn được cười "Không có."
Cảnh Nguyên Chiêu lại kéo tay cô, bảo cô cúi người xuống, hôn lên môi cô.
"... Trưa nay muốn ăn gì?" Anh hỏi.
"Trưa chưa chắc đã về được." Nhan Tâm nói "Đợi em về ăn cơm tối đi, bảo chị Trình làm canh vịt nấu chua."
Cảnh Nguyên Chiêu "Món này anh cũng thích. Mau che lại đi, đừng để Nam Thù nghe thấy."
Nhan Tâm "..."
Hai người ấu trĩ hay không chứ?
Nhan Tâm ra cửa, ngồi chiếc xe ô tô Trương gia chuẩn bị cho cô, Bạch Sương lái xe.
Xe đi đến một hiệu thuốc ở phía tây thành phố.
Hiệu thuốc cổ kính trang nhã, trang h0àng cầu kỳ, nhưng không hề rách nát.
Nhan Tâm vào hiệu thuốc, hai tiểu nhị ăn mặc sạch sẽ gọn gàng đón tiếp "Cô khám bệnh hay mua thuốc?"
"Mua thuốc." Nhan Tâm nói.
Cô đưa cho tiểu nhị một đơn thuốc giải nhiệt, bốc một ít thuốc làm mát tiêu độc rất bình thường, lại hỏi tiểu nhị "Thầy thuốc ngồi khám có rảnh không?"
Tiểu nhị thấy cô ăn mặc thời thượng lại đắt tiền, biết cô có bệnh kín, cần nói chuyện riêng với thầy thuốc.
Một số khách quý có bệnh sẽ giấu người nhà, lấy cớ đến hiệu thuốc mua sắm một số loại thuốc bình thường, rồi mời thầy thuốc chẩn đoán.
Tiểu nhị còn muốn nói chuyện, Bạch Sương nhét cho cậu ta hai đồng bạc "Tạo điều kiện chút đi, tiểu thư nhà tôi bị cảm nắng hơi nặng̝, chỉ hỏi vài câu, không làm lỡ việc đâụ"
"Cô chờ một chút, tôi vào xem sao." Tiểu nhị nói.
Thầy thuốc tiễn một vị khách ra, Nhan Tâm đi vào.