Chương 1295
Cô nói lảng sang chuyện khác, tɾong lời nói đều đang hỏi mình có mang thai hay không.
Thầy thuốc bắt mạch cho cô, không nắm chắc rốt cuộc cô có ý gì, đành phải nói thật, nhưng Nhan Tâm lại cứ đi đường vòng.
Tiếng lóng của người làm y, Nhan Tâm rất hiểu, dẫn dắt thầy thuốc tán gẫụ
Nói chuyện được một tiếng đồng hồ, tiểu nhị đi vào, nói câu xin lỗi quấy rầy, thì thầm với thầy thuốc vài câụ
Thầy thuốc nhất thời có chút gấp, cũng xin lỗi Nhan Tâm "Tiểu thư chờ một chút, tôi có chút việc."
Ông ta vội vàng đi ra ngoài.
Ông ta vừa đi, Nhan Tâm liền tháo hết kẹp tóc kim cương, hoa tai hồng ngọc, vòng tay phỉ thúy của mình xuống, lại lấy ra một chiếc vòng bạc đe0 vào, trên búi tóc cài một cây trâm gỗ.
Cô đợi một chút, nghe thấy tiếng bước chân, bèn đứng dậy.
Hai người hầu mặc quần áo vải xanh, đi cùng một lão phu nhân bước vào.
Nhan Tâm mỉm cười "Lão phu nhân, mời bà qua bên này, thầy thuốc sẽ về ngay."
Cô thể hiện quá mức tự nhiên, lão phu nhân mỉm cười gật đầu, đi vào gian bên cạnh.
Nhan Tâm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Hai gã đàn ông vạm vỡ mặc áo vải xanh canh giữ ở cửa, vẻ mặt lão phu nhân rất tự nhiên.
Bà ấy hỏi Nhan Tâm "Cô gái, cô là con gái của Trần tiên sinh à?"
Nhan Tâm không trả lời bà ấy, chỉ cười cười "Lão phu nhân, Tam gia vẫn khỏe chứ ạ?"
"Ông ấy à, vẫn cứ bộ dạng đó. Dạo này trời nóng, ông ấy cũng không thích ra ngoài lắm." Lão phu nhân cười nói, vô cùng đôn hậụ
Hiệu thuốc này thuộc về Mã Bang ở Bắc Thành.
Mã Bang cũng giống như Thanh Bang, ngoài việc buôn bán trên giang hồ ra, họ cũng sẽ làm chút kinh doanh.
Lão phu nhân trước mắt này chính là vợ của bang chủ đương nhiệm của Mã Bang, Thời Hồng.
Tôn Mục nói với Nhan Tâm, gần đây mới nhận được tình báo, biết vợ của Thời Tam gia thường xuyên đến một hiệu thuốc tɾong thành khám bệnh.
Bà ấy cụ thể bị bệnh gì, thầy thuốc vẫn chưa nhìn ra được. Nếu Nhan Tâm có bản lĩnh thì có thể bán một cái ân tình cho Mã Bang.
Hiệu thuốc thuộc về Mã Bang, người bình thường đều không dám chọc vào họ, lão phu nhân đến địa bàn nhà mình, bà ấy và người bên cạnh đều sẽ nới lỏng cảnh giác.
Chất liệu quần áo của Nhan Tâm nhìn thì khá xa hoa, nhưng là mượn của Vi Minh, không được tính là loại vải vóc đặc biệt đắt tiền. Tháo bỏ trang sức danh giá, đe0 trâm gỗ và vòng bạc, người tinh mắt chỉ coi cô là một người phụ nữ trẻ thích làm đẹp nhưng nghèo khó.
"... Bà mặc có hơi dày. Trời nóng thế này, bà còn sợ lạnh sao?" Nhan Tâm cười hỏi.
Lão phu nhân "Người g͙ià rồi thì như vậy đấy."
"Là sau một trận cảm lạnh vào mùa đông năm ngoái thì vẫn luôn rất sợ lạnh sao? Mọi năm chắc sẽ không như vậy đâu nhỉ?" Nhan Tâm lại hỏi.
Lão phu nhân rất hiền từ, cười nói "Cô cũng học chút y thuật à? Cha cô chắc là thánh thủ nhỉ."
"Tôi chỉ học được chút da lông thôi." Nhan Tâm nói "Năm nay bà thường xuyên bị bệnh, chỗ này không thoải mái, chỗ kia không sảng khoái, thực ra là bệnh cũ năm ngoái để lại gốc rễ."
Vẻ mặt lão phu nhân nghiêm lại "Vậy sao?"