⬅ Trước Tiếp ➡

"Là nhiệt độc chưa tiêu, nóng thật lạnh giả. Nhiệt độc ứ ở trung tiêu, khí huyết không thể đi lên, ngoài da càng thêm sợ lạnh. Đầu thu trời nóng thế này mà bà đã sợ lạnh, đến mùa đông thì làm thế nào được?" Nhan Tâm nói.
Lão phu nhân "Cô gái này cũng thực sự có chút bản lĩnh."
"Tôi bắt mạch cho bà được không ạ?" Cô cười hỏi.
Lão phu nhân đồng ý.
Mạch thấy trầm sáp, nhưng ấn ma͙nh thì lại nhanh.
Nhan Tâm "Trầm sáp và nhanh, đây là nhiệt bên tɾong quá ma͙nh. Mùa đông năm ngoái chắc chắn bà bị sốt cao, nhiệt thiêu đốt làm tổn thương âm dịch, khiến tâng bảo vệ bị suy yếụ Sau đó sợ lạnh, đủ loại khó chịu tɾong hơn nửa năm nay đều bắt nguồn từ đó. Lão phu nhân, bà uống viên Tam Hoàng một tháng, bảo đảm thuốc vào bệnh hết."
Lão phu nhân "Cô gái này quả thật là học được bản lĩnh."
Đúng lúc này, thầy thuốc đã trở lại.
Ông ta thấy vậy, vội vội vàng vàng xin lỗi "Lão phu nhân, vừa nãy con trai út của tôi chạy tới, bị nó quấn lấy hơn nửa ngày."
Nhìn thấy Nhan Tâm vẫn còn ở đó, ông ta lại nói "Khách quan, thân thể cô không sao, không cần uống thuốc. Chỗ tôi bận tối mắt tối mũi, mời cô cứ tự nhiên."
Lão phu nhân kinh ngạc.
"Đây không phải con gái ông sao?" Bà ấy hỏi.
Thầy thuốc "Ơ cái này... cô ấy là tới khám bệnh..."
Đáy mắt lão phu nhân lập tức có sự cảnh giác.
Hai gã đàn ông vạm vỡ mặc áo vải xanh ở cửa, nghe vậy cũng tiến lại gần vài phần.
Nhan Tâm chỉ cười cười "Lão phu nhân, tôi tên là Nhan Tâm, cháu gái của Nhan Ôn Lương ở Nghi Thành. Hôm nay đặc biệt đến đây cũng là muốn xem có duyên với bà hay không. Hiện giờ tôi ở Bắc Thành, thuộc diện bị giam lỏng. Chính phủ quân sự và Mã Bang không có thù oán, phủ Đại soái cũng hòa bình với Mã Bang. Bà cứ yên tâm."
Nhan Tâm về thành, vừa quẹo ra khỏi con phố hiệu thuốc không lâu, bên đường có một chiếc ô tô bấm còi.
Bạch Sương rất cảnh giác.
Tôn Mục đã đặc biệt dặn dò Trương Nam Thù và Cảnh Nguyên Chiêu, đừng phái quá nhiều người đi the0 Nhan Tâm.
Đây là "phú quý tìm tɾong nguy hiểm".
Nếu người của Mã Bang coi trọng chuyện này, không những không thành công, mà ngược lại còn đắc tội người ta.
Chi bằng để Nhan Tâm một mình đi thử xem sao.
Trương Nam Thù không đồng ý, nhưng Cảnh Nguyên Chiêu là một kẻ liều lĩnh, anh bảo Nhan Tâm đừng sợ, bản thân Nhan Tâm cũng không sợ, cô rất thuận tay tɾong lĩnh vực y thuật này.
"Không phải người của chúng ta đi the0." Bạch Sương nói.
Nhan Tâm "Đỗ xe vào lề đường."
"Đại tiểu thư..."
"Không sao. Đây là Bắc Thành, tôi và thiếu soái là “khách” của Trương gia. Trương gia chưa đổ, chúng ta cũng sẽ không xảy ra chuyện." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương vâng lời.
Trong chiếc xe ô tô bên đường, một người trẻ tuổi ngồi ngay ngắn.
Khuôn mặt anh ta trắng trẻo tuấn tú, giữa lông mày có một nốt ruồi, đỏ tươi bắt mắt.
"... Nốt ruồi này, cứ như cái hồng tâm bia ngắm ấy. Không bắn một viên đạn thì thật ngứa nghề khó chịụ" Nhan Tâm đột nhiên nghĩ.
Cô thu lại suy nghĩ.
Thất Bối Lặc khẽ gật đầu "Lên xe đi, Nhan tiểu thư."
Nhan Tâm "Chi bằng anh xuống xe."
Thất Bối Lặc trầm ngâm, bèn xuống xe.
Nhan Tâm hơi ngước mắt nhìn anh ta, anh ta cũng quan sát Nhan Tâm.


⬅ Trước Tiếp ➡