⬅ Trước Tiếp ➡

"Trương gia các anh đúng là cái nhà thổ phỉ, chẳng có chút quy củ nào Cha nhà ai chết mà lại chia cho con gái một khoản gia nghiệp lớn như vậy? May mà bây giờ thế đạo loạn lạc, nếu ở tiền triều, sẽ bị người ta cười rụng răng, liên lụy đến cả nhà mẹ đẻ tôi cũng phải chịu nhục." Doãn Khanh Vân lạnh lùng nói.
Trương Lâm Quảng "..."
Trong lúc vô tình, Nhan Tâm đã hỗ trợ Trương Tri làm một việc lớn, khiến cục diện Bắc Thành càng thêm hỗn loạn.
Vợ chồng Trương Lâm Quảng tức gần chết.
Trương Nam Thù và Tôn Mục lại rất vui vẻ.
"... Anh hai, lần này anh tỏa sáng rực rỡ rồi." Trương Nam Thù cười nói.
Trương Tri "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
"Anh cẩn thận có người ám sát anh đấy. Không nói những người khác, Từ Lãng đang chuẩn bị đạp lên Nội các và Đại Tổng thống làm Tổng thống mới. Anh làm ông ta thảm hại như vậy, ông ta là người đầu tiên muốn giết anh." Trương Nam Thù cười nói.
Tôn Mục một bên im lặng, đột nhiên chen vào "Từ Lãng không phải muốn làm Đại Tổng thống, ông ta muốn làm Hoàng đế."
Trương Nam Thù "..."
Trương Tri "Dã tâm lang sói của Từ Lãng, ai mà không biết?"
Lại hỏi Tôn Mục "Nhà em và Từ gia khá thân thiết, cha em nhìn nhận dã tâm của Từ Lãng thế nào?"
Tôn Mục cười cười "Cha em cũng muốn làm Hoàng đế."
Trương Nam Thù "..."
Trương Tri "..."
Những chính khách này, ai nấy đều mắt cao hơn đầu, dã tâm hận không thể nuốt trọn cả thiên hạ.
Trương Tri nhìn về phía Tôn Mục "Lúc cha anh lâm chung, sao lại chọn em làm con rể nhỉ? Em mà bán đứng bọn anh, xương cốt Nam Thù chắc bị em đem cân ký bán sắt vụn mất."
Trương Nam Thù lườm anh ta một cái.
Tôn Mục cười nói "Vậy anh nghĩ kỹ xem, rốt cuộc Đại soái có dụng͟͟ ý gì."
Trương Tri "Còn phải nghĩ sao? Cha anh lúc đó bệnh hồ đồ rồi."
Trương Nam Thù "Ngậm cái miệng thối của anh lại. Anh nói Tôn Mục thì cứ nói, đừng nói cha."
Trương Tri "Được rồi, không nói nữa."
Anh ta vẫn tin tưởng cha mình.
Tuy Tôn Mục là con trai của Tôn Tùng Nhiên, nhưng vì Tôn Tùng Nhiên quá nhiều con trai, anh ấy ở tɾong nhà không được cưng chiều, sống còn không bằng con vợ lẽ.
Là Trương soái đã đề bạt Tôn Mục.
Trong phòng yên tĩnh một lát, Trương Tri đột nhiên lại nói "Lần trước Hứa tiên sinh từng nói, cha có thể là tɾúng độc."
Trương Nam Thù cau mày "Chuyện này đã thảo luận vô số lần rồi. Bác sĩ bệnh viện Tây y đều nói cha bị ung thư."
Ung thư là đã được chẩn đoán xác định, chuyện này là thật.
"Có lẽ cơ thể cha có chút vấn đề, nhưng nhất định là vấn đề phát sinh sau khi tɾúng độc mới dẫn đến ung thư." Trương Tri nói.
Lại nói "Y thuật của Hứa tiên sinh có thể sánh ngang với Nhan thị. Nếu Nhan Tâm nói cha tɾúng độc, em có tin không?"
"Tin " Trương Nam Thù nói.
"Vậy anh cũng tin Hứa tiên sinh. Cha tɾúng độc trước rồi ung thư mới ác tính hóa. Nếu cha không tɾúng độc, nói không chừng có thể cầm cự thêm hai năm." Trương Tri nói.
Hai năm sau, cục diện sẽ lại khác.
Ít nhất cũng giáng một đòn ma͙nh vào phe phục bích đang ầm ĩ huyên náo vào thời điểm quan trọng này.
Khổ nỗi cha anh ta lại bệnh vào lúc này, rồi qua đời.


⬅ Trước Tiếp ➡