Chương 1305
"Thời gian này, mọi người đều cẩn thận một chút. Anh chọc vào tổ ong vò vẽ, lũ ong chắc chắn sẽ tức giận muốn đốt người." Tôn Mục nhắc nhở Trương Tri.
Trương Tri "..."
Trương Nam Thù và Tôn Mục về phòng, cô ấy một mình trầm ngâm một lát.
Cô ấy hỏi Tôn Mục "Từ gia, Doãn gia chịu đả kích không nhỏ tɾong chuyện này, giới báo chí sẽ không bỏ qua cơ hội làm bọn họ mất mặt. Bọn họ muốn trả thù anh hai em, liệu có trả thù lây sang Trư Trư Nhi không?"
Tôn Mục "Có thể lắm."
"Em đi nói chuyện với Trư Trư Nhi, bảo chị ấy và cục sắc thời gian này đóng cửa không ra ngoài." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục nói được.
Trương Nam Thù đi tìm Nhan Tâm, lại nghe Cảnh Nguyên Chiêu nói, Nhan Tâm bị Đại thiếu phu nhân gọi đi rồi.
"Chị ấy đi một mình à? Bạch Sương có đi the0 không?" Trương Nam Thù hỏi.
Bạch Sương đứng bên cạnh "..."
Cảnh Nguyên Chiêu cũng liếc nhìn Bạch Sương, nói với Trương Nam Thù "Đôi mắt này của cô, thà mù còn hơn."
Trương Nam Thù phá lệ không cãi nhau với anh, gọi Bạch Sương "Đi the0 tôi, đi tìm Trư Trư Nhi."
Khi hai người họ đến chính viện của Trương Lâm Quảng, người của Doãn gia đến đưa đồ cho Doãn Khanh Vân.
Người đến là em trai ruột của Doãn Khanh Vân, Doãn Đường Hành.
Mỗi lần Doãn Đường Hành nhìn thấy Trương Nam Thù, hai mắt gần như phát sáng, mắt như đóng đinh lên người cô ấy "Nam Thù?"
Anh ta sinh ra da trắng môi đỏ, rất nhiều cô gái nói anh ta xinh đẹp, nhưng Trương Nam Thù cảm thấy anh ta âm nhu quá mức, nhìn là thấy ghét.
Cô ấy không để ý đến Doãn Đường Hành, chỉ cắm cúi đi vào tɾong.
Doãn Đường Hành cười cười chặn cô ấy lại một chút "Sao vội vàng thế? Hôm nay rảnh không, anh mời em uống cà phê, nghe hát?"
"Không rảnh." Trương Nam Thù sa sầm mặt "Tôi có chồng rồi, có người đi uống cà phê và nghe hát cùng tôi, không phiền anh bận tâm."
Nụ cười của Doãn Đường Hành hơi cứng lại.
Nụ cười rạng rỡ của anh ta biến thành cười lạnh "Nam Thù, họ Tôn chẳng có ai tốt đẹp cả. Em phải lau sáng mắt, nhìn cho rõ bản chất của Tôn Mục, giữ cho chặt của cải của em."
"Liên quan gì đến anh? Chia rẽ quan hệ vợ chồng người khác, vô cùng kém sang." Trương Nam Thù nói "Cho qua."
Cô ấy xông thẳng vào tɾong.
Nhan Tâm đang ngồi bên cạnh Trương gia Đại thiếu phu nhân, yên lặng uống trà.
Nhìn thấy Trương Nam Thù hùng hổ đi vào, đôi mày xinh đẹp của Doãn Khanh Vân khẽ nhíu lại "Nam Thù, có việc gì không?"
"Chị dâu, sao lại gọi Trư Trư Nhi đến đây?" Trương Nam Thù cười cười, nụ cười vô cùng gượng gạo "Chị ấy đắc tội chị à?"
Đôi môi đỏ mọng của Doãn Khanh Vân hơi mím lại, có chút cười như không cười "Làm gì có? Nhan tiểu thư, cô đã làm chuyện gì mà em gái tôi tưởng cô đắc tội tôi vậy?"
"Ăn nhờ ở đậu, chỉ sợ bị “vu oan”. Bắt tôi nghĩ thật, tôi lại nghĩ không ra." Nhan Tâm cười nói.
Doãn Khanh Vân "..."
Trương Nam Thù "Chị dâu bên này bận rộn, nếu đã không có việc gì thì bọn em xin phép ra ngoài trước. Em và Trư Trư Nhi muốn đi dạo phố."
Doãn Khanh Vân "Cho chị đi cùng được không? Dạo này chị cũng buồn ċһán, muốn ra ngoài chơi."