Chương 1327
"Em rất ghét Từ gia. Tuy nhiên so với Từ gia, em ghét Doãn gia nhất." Trương Nam Thù nói.
Doãn gia tự cho mình là thanh cao.
Tôn Mục nắm lấy tay cô ấy "Nam Thù, anh hiểụ Lão thái gia Doãn gia giỏi nhất là trò “thuần hóa”, đừng nói là nhà em, ngay cả Hoàng gia cũng phải chịu chiêu này."
Từ xưa đến nay, những gia đình thanh quý luôn được tâng bốc.
Đây là một loại thủ đoạn "thuần hóa", ra sức nâng cao thân phận địa vị của nhà mình, lấy một loại vinh quang bên ngoài quyền và lợi để làm vốn liếng.
Một mặt thì thanh cao ngạo mạn, không chịu cúi đầu phục vụ quyền quý, mặt khác lại định ra "danh phận thầy trò" trước khi các học trò bước vào quan trường, rải mạng lưới quan hệ khắp chốn quan trường.
Gia đình như vậy, người người tâng bốc, ngay cả Hoàng đế cũng lấy việc gả con gái vào nhà đó làm vinh dự.
Năm xưa đột ngột gặp biến cố lớn, tɾong dòng chảy thời đại, Trương gia cần danh vọng để làm chỗ dựa.
Cưới con gái Doãn thị là việc bắt buộc phải làm, cực chẳng đã mới phải làm vậy.
Từ xưa đến đế, mắng Trương soái, chèn ép tất cả mọi người, để qua đó thể hiện sự tôn quý của nhà mình.
Người bị mắng còn phải khiêm tốn lắng nghe dạy bảo.
Trương Nam Thù biết cha mẹ mình đã nhẫn nhịn. Nhưng mỗi lần cô ấy nhớ tới bộ mặt đó của Doãn lão thái gia là muốn nôn, ghét lây sang tất cả người Doãn gia.
"... May mà anh không nói đỡ cho Doãn gia." Trương Nam Thù nói.
Lại nói "Không phải em nhỏ mọn mà là Doãn gia quả thực không ra gì."
Tôn Mục "Dân số Bắc Thành cả triệu người, em chỉ ghét có vài người đó, dĩ nhiên là lỗi của bọn họ rồi."
Tâm trạng Trương Nam Thù tốt lên.
Cô ấy lại mắng Trương Tri "Tên khốn kiếp, còn tưởng anh ấy cũng ghét Doãn gia như em, không ngờ sau lưng lại tằng tịu với con gái Doãn gia."
Ngừng một chút, cô ấy lại nói "Công bằng mà nói, Doãn Khanh Dung đẹp thật, đẹp hơn chị dâu cả của em nhiều, hơn nữa người cũng rất tốt."
Tôn Mục "Không phải em rất ghét người Doãn gia sao?"
"Đa phần đều ghét, Doãn Khanh Dung cũng tạm được, mấy lần tiếp xúc thấy ấn tượng về chị ấy không tệ. Quan trọng là chị ấy đẹp, em thích mấy cô gái xinh đẹp." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "... Thích? Là thích kiểu nào?"
Trương Nam Thù "..."
Doãn Đường Hành cũng rất đẹp, nhưng Trương Nam Thù nhìn thấy anh ta là buồn nôn, đến Doãn Khanh Dung thì lại là một quang cảnh khác, nhìn vào thấy vui mắt.
Trương Nam Thù lại nói "Trương lão Nhị đáng chết này, chiếm được món hời lớn "
"Em ghen tị à?" Tôn Mục hỏi cô ấy.
Trương Nam Thù lại nhéo má anh ấy "Anh chưa xong à?"
"Nam Thù, chuyện em đã hứa với anh..." Anh ấy nhẹ nhàng hôn cô ấy.
Da đầu Trương Nam Thù tê dại.
Đêm hôm đó, e0 và đùi cô ấy đau nhức không chịu nổi, gần như muốn khóc.
Hôm sau, cô ấy không muốn dậy.
Tôn Mục ân cần dịu dàng, ở bên cạnh dỗ dành cô ấy.
Trương Nam Thù liền mắng anh ấy "Tiểu nhân, đừng có giả vờ "
Nhớ tới chuyện tối qua, Tôn Mục liền cười lên.
Nắng sớm chiếu vào phòng, rực rỡ chói lọi, nụ cười của anh ấy cũng nhuốm màu nắng, ấm áp nóng bỏng.
Trương Nam Thù liền không nỡ mắng anh ấy nữa.
Anh ấy trông đẹp thật.