Chương 1328
Ký ức thời thơ ấu rất nhạt nhòa, Trương Nam Thù đã không còn nhớ mẹ Tôn Mục trông như thế nào. Chắc hẳn là một người dì rất xinh đẹp dịu dàng.
Tôn Mục và anh tư Tôn Lương của anh ấy trông đều rất đẹp, không giống Tôn Tùng Nhiên cho lắm.
Lúc hai người đang đùa giỡn thì anh cả của Trương Nam Thù đến.
Nghe nói em gái còn chưa dậy, Trương Lâm Quảng xông thẳng vào phòng ngủ.
Thấy cảnh tượng bên tɾong, anh ta lại lui ra.
Anh ta nói vọng qua cửa sổ "Mấy giờ rồi? Còn chưa dậy, nằm lì trên giường còn ra thể thống gì nữa?"
"Anh có việc gì?" Trương Nam Thù ở tɾong phòng ngủ lớn tiếng hỏi.
"Sinh nhật của Điềm Điềm, anh bày mấy bàn rượu ở nhà, người bên em đều qua đây nhé." Trương Lâm Quảng nói.
Điềm Điềm là con gái anh ta, năm nay sáu tuổi.
"Chỉ người nhà mình thôi à?" Trương Nam Thù hỏi.
Trương Lâm Quảng "Người Doãn gia sẽ đến, còn có mấy nhà thân thiết, ngoài ra Tôn Mục..."
Tôn Mục đáp một tiếng "Anh cả nói đi."
"Nhà em ai rảnh thì cũng mời qua đây, đông người cho náo nhiệt." Trương Lâm Quảng nói.
Tôn Mục chưa trả lời, Trương Nam Thù đã cướp lời "Làm long trọng thế cơ à?"
Ở Bắc Thành, sáu tuổi thuộc độ tuổi dở dở ương ương, chẳng nhà ai tổ chức sinh nhật rình rang kiểu này cả, đều chỉ là người nhà ăn bữa cơm thôi.
"Năm ngoái sinh nhật nó không tổ chức, năm nay bù lại. Hơn nữa, nhà mình cũng cần chút náo nhiệt." Trương Lâm Quảng nói.
Giọng nói của Trương Nam Thù mang the0 ý cười "Anh cả, hôn lễ của em cũng chưa tổ chức, khi nào thì bù cho em đây?"
Trương Lâm Quảng "..."
"Bọn em sẽ đến, anh cả. Giữ thêm cho em bốn chỗ, em mời anh tư, chị họ và hai đứa con gái của chị ấy." Tôn Mục bước ra, nói với Trương Lâm Quảng.
Sắc mặt Trương Lâm Quảng không được tốt lắm.
Đối mặt với Tôn Mục, anh ta vẫn phàn nàn một câu "Nam Thù càng ngày càng kiêu căng, đều là do cha chiều hư rồi. Cái tính khí này, nếu còn không biết thu liễm lại thì sau này tha hồ mà chịu khổ."
"Mới sáng sớm tinh mơ mà đã nguyền rủa em chịu khổ? Anh đúng là anh ruột." Trương Nam Thù nói.
Trương Lâm Quảng "Anh ruột em đến mà em còn nằm trên giường chưa dậy, là ai không ra thể thống?"
Hai anh em càng nói càng gay gắt, mắt thấy sắp cãi nhau to.
Tôn Mục đành phải giảng hòa, an ủi mãi mới khuyên được Trương Lâm Quảng đi.
Anh ấy quay về phòng, chọn sườn xám cho Trương Nam Thù, lại nói "Lời ác ý làm tổn thương người khác, anh em ruột thịt mà cứ nói chuyện kiểu này mãi cũng sẽ sinh ra xa cách, để người ngoài châm ngòi ly gián."
Trương Nam Thù "Tâm anh ta lệch từ lâu rồi. Nghĩ đến chuyện tổ chức sinh nhật bù cho con gái, có từng nghĩ đến em gái anh ta chưa? Sinh nhật trẻ con quan trọng, hay hôn lễ của em gái quan trọng hơn?"
Tôn Mục đặt sườn xám lên giường, lại đi phối g͙iày da nhỏ, cầm cả qua.
"Nam Thù, thời điểm này mà tổ chức sinh nhật bù cái gì? Cái cớ này vụng về đến mức hoang đường." Tôn Mục nói.
Bộ não đang phẫn nộ của Trương Nam Thù bỗng nhiên giật mình một cái, như bị ai đó dội gáo nước lạnh từ đỉnh đầu xuống, cô ấy lạnh toát từ đầu đến chân, rùng mình một cái thật ma͙nh.
"Ý anh là..."
"Có âm mưụ" Giọng Tôn Mục rất nhẹ "Nam Thù, đừng giận. Còn nữa, lúc Đại soái lâm chung đã nói gì với em?"