Chương 1329
Cha trước khi mất đã nói với Trương Nam Thù vài câụ
Ông ấy nói phải cẩn thận với tất cả mọi người, bao gồm cả người anh hai thân thiết nhất là Trương Tri.
Ông ấy còn nói có thể tin tưởng Tôn Mục.
Đúng, lúc cha lâm chung đã nói với cô ấy như vậy, cô ấy có thể tin tưởng Tôn Mục.
"Nam Thù, Đại soái đi rồi, chúng ta không nơi nương tựa, chỉ có thể dựa vào chính mình." Tôn Mục đỡ cô ấy ngồi dậy "Phải cẩn thận, phủ Đại soái sắp có chuyện xảy ra rồi."
"Anh cảm thấy nhắm vào ai?" Trương Nam Thù hỏi.
Tôn Mục nghiêm túc suy nghĩ "Thời điểm này, chắc chắn không phải nhắm vào em và anh. Cũng không phải nhắm vào anh hai em, vì thế lực của anh ấy rất ma͙nh, một cú cắn không chết được anh ấy, anh ấy sẽ phản công. Rất có khả năng là..."
Tôn Mục chỉ tay về phía hậu viện.
Trương Nam Thù bỗng ngồi thẳng dậy "Trư Trư Nhi và cục sắt?"
"Lần trước bí mật về tiệm thuốc phiện là do Nhan tiểu thư phát hiện, nói cho anh hai." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Em đi tìm Trư Trư Nhi "
Cô ấy vội vàng mặc quần áo, chỉ chải tóc qua loa rồi chạy ra hậu viện.
Lúc này cô ấy cũng chẳng màng đến đau lưng mỏi gối nữa.
Nhan Tâm lại đang đẩy Cảnh Nguyên Chiêu đi dạo ở vườn hoa sau nhà, không có tɾong viện.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đang tản bộ tɾong vườn hoa sau nhà.
Cô đẩy xe lăn, thì thầm trò chuyện với anh, tâm trạng hai người đều rất vui vẻ.
Trương Nam Thù vội vã tìm đến.
"... Hai người cẩn thận chút, e là kẻ đến không có ý tốt." Trương Nam Thù kể lại suy đoán của Tôn Mục cho bọn họ.
Nhan Tâm "Bọn họ không dám động đến A Chiêu đâu, anh ấy là Đại thiếu soái của Cảnh gia. Nói vậy thì có thể là nhắm vào tôi."
Trương Nam Thù sa sầm mặt "Một đám hèn nhát vô dụng͟͟, không chấp nhận được thất bại."
Nhan Tâm cười "Trước trận chiến thì khinh địch, sau trận chiến thì phát điên. Cô nói đúng, quả thực là một đám hèn nhát."
Trương Nam Thù "Trư Trư Nhi, chị đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ chị."
"Được." Nhan Tâm nói "Đừng coi thường bọn họ, cũng đừng quá lo lắng."
Cô tỏ ra bình thản như không.
Trái tim Trương Nam Thù từ từ trở lại vị trí cũ, thở phào nhẹ nhõm "Chị xưa nay luôn có bản lĩnh nhìn thấu lòng người, tôi không lo cho chị."
Cô ấy nhìn về phía Cảnh Nguyên Chiêu, "Chỉ lo cho cục sắt thôi, chân cẳng anh ấy chẳng có chút khởi sắc nào."
Cảnh Nguyên Chiêu "Mưu kế dựa vào não chứ không phải dựa vào chân."
Trương Nam Thù ngạc nhiên "Anh mà cũng có não á?"
Cảnh Nguyên Chiêu "Bản thân cô không có, nên nhìn ai cũng thấy không có, đúng không?"
Nhan Tâm "..."
Rõ ràng là đang rất căng thẳng mà hai người này vẫn có thể tranh thủ cãi nhau một trận.
Trương Nam Thù nhìn thấy chân anh thì đau lòng thay anh, nghe anh nói chuyện thì lại hận không thể đánh chết anh.
"Anh mau cút về Nghi Thành đi, như vậy tôi có thể sống thọ thêm vài năm." Trương Nam Thù phất tay áo bỏ đi.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu cũng trở về phòng.
Hai người đóng cửa lại, nói về tin tức Bạch Sương nghe ngóng được hôm kia.
Cô dự đoán mấy ngày tới sẽ xảy ra chuyện, không ngờ lại đến nhanh như vậy.
Tiệc sinh nhật của tiểu tiểu thư Trương gia rất long trọng, bày mười mấy bàn tiệc tɾong sân, còn mời cả gánh hát nổi tiếng nhất Bắc Thành.