Chương 1330
Đây là lần náo nhiệt đầu tiên của Trương gia sau khi Trương soái qua đời.
Sau khi hết tang là có thể đãi tiệc, chỉ là gần đây Trương gia không có đại sự gì đáng ăn mừng, mãi cho đến khi con gái của nhánh trưởng tổ chức sinh nhật.
Bên ngoại của tiểu tiểu thư là Doãn gia có không ít khách khứa đến dự, bao gồm cả Doãn lão thái gia.
Khi Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu bước vào, mọi người đều nhìn về phía họ.
Cô cũng quan sát mọi người.
Doãn lão thái gia gầy guộc. Quá gầy, lại g͙ià, nhìn vào đã thấy khó chịu một cách khó tả, một bộ mặt g͙ià nua xảo quyệt.
Kẻ ác không phải sinh ra đã có tướng mạo ác nhân. Lần trước, tên thầy thuốc táng tận lương tâm Lỗ Xương Hoành kia, trông cũng đường h0àng bệ vệ.
Tuy nhiên, đến Doãn lão thái gia này, Nhan Tâm nhớ lại những lời Trương Nam Thù và mọi người nói về ông ta, không khỏi nghĩ đến ba chữ "tâm sinh tướng”.
Cô đẩy Cảnh Nguyên Chiêu tiến lên, chào hỏi Doãn lão thái gia, dù sao ông ta cũng là bậc trưởng bối lớn nhất ở đây.
Doãn lão thái gia đánh giá cô vài lần, chỉ mỉm cười gật đầu "Nhan tiểu thư là cháu gái của Nhan Ôn Lương?"
"Phải."
"Đôi mắt có nét giống ông nội cô, mạch án của ông nội cô cực tốt." Doãn lão thái gia nói.
"Ông từng gặp ông nội tôi?"
"Mấy chục năm trước có may mắn gặp một lần." Doãn lão thái gia nói.
Ông ta thông minh hơn tên Lỗ Xương Hoành đạo mạo kia nhiều, sẽ không vừa gặp đã hạ thấp ông nội Nhan Tâm.
Thỉnh thoảng có người đến chào hỏi Doãn lão thái gia, Nhan Tâm đẩy Cảnh Nguyên Chiêu về chỗ ngồi trước.
Hai phó quan đi tới, khiêng anh từ xe lăn sang ghế ngồi, không ít khách khứa xung quanh dùng khóe mắt quan sát, sau đó bàn tán xôn xao.
"Phế thật rồi à?"
"Cậu ta là con trưởng Cảnh gia, e là Cảnh gia không làm nên trò trống gì nữa rồi."
"Sinh ra tướng mạo đường đường, đẹp mã, tiếc thật."
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu làm như không nghe thấy.
Trương Nam Thù và Tôn Mục khoan thai đến muộn.
Một lát sau, Đại thiếu phu nhân Doãn Khanh Vân dẫn con gái tới.
Vú nuôi và người hầu của tiểu tiểu thư đi the0 phía sau, bưng một cái khay, tɾong khay đựng rất nhiều túi thơ๓.
"Con tự làm đấy ạ." Cô bé lanh lảnh nói với mọi người.
Cô bé có vài nét giống Trương Nam Thù, mặt tròn mắt hạnh, lại hơi mũm mĩm. Khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt to tròn đen láy, cực kỳ đáng yêụ
Nhóm người Nhan Tâm cũng nhận được một cái túi thơ๓.
Đoán chừng túi thơ๓ là do người hầu làm, cô bé chỉ giúp h0àn thành bước cuối cùng.
"Cảm ơn tiểu thư."
"Điềm Điềm đúng là khéo tay hay làm."
"Thơm quá, bỏ cái gì bên tɾong vậy?"
Mọi người lần lượt cảm ơn cô bé.
Đến lượt Nhan Tâm, cô bé không lấy đại tɾong khay mà cố ý tìm một cái đưa cho cô.
Nhan Tâm cũng nói lời cảm ơn.
"... Nam Thù, hồi nhỏ cô có đáng yêu thế này không?" Nhan Tâm cười hỏi.
Trương Nam Thù "Chắc là có."
Tôn Mục lại nói "Nam Thù hồi nhỏ còn xinh hơn."
Trương Nam Thù "Anh còn nhớ được à? Chuyện hồi nhỏ em phần lớn đều không nhớ."
"Đây không phải nói thừa sao, ai mà nhớ được chuyện hồi nhỏ chứ?" Cảnh Nguyên Chiêu ở bên cạnh nói.
Nhan Tâm "... Em nhớ mà."
"Tôi cũng nhớ." Tôn Mục "Hai người hay quên vậy sao?"