Chương 1366
Cô ấy đi cầu xin ông nội, bị mắng cho một trận, nói nhánh thứ ba không biết điều, tiêu tiền hoang phí, Doãn Khanh Dung lại đi cầu xin anh họ cả, bị sỉ nhục một trận.
Cô ấy đến tìm chị họ hai, cũng chính là Đại thiếu phu nhân Trương gia Doãn Khanh Vân.
Kết quả, Đại thiếu phu nhân không chịu gặp cô ấy. Cô ấy đi đi lại lại ở phòng gác cổng, có tên gia đinh cứ liếc mắt nhìn cô ấy chằm chằm, khiến cô ấy như bị gai đâm sau lưng.
Trương Tri trở về, đi ngang qua phòng gác cổng thì nhìn thấy cô ấy.
Doãn Khanh Dung chợt nhớ ra, Trương Nam Thù là đàn em hồi trung học của cô ấy.
Cô ấy lập tức đổi lời, muốn đi gặp Trương Nam Thù, thử vận may xem sao.
"Nam Thù đi Nghi Thành rồi, chuyện này cô không biết sao?" Trương Tri phá lệ dừng bước nói chuyện với cô ấy.
Doãn Khanh Dung không e dè, muốn cầu xin anh ta đưa cô ấy đi gặp Đại thiếu phu nhân.
Trương Tri hỏi cô ấy có chuyện gì.
Cô ấy kể lại sự thật.
Trương Tri dặn phó quan lấy một trăm đồng đại dương đưa cho cô ấy, bảo cô ấy về trước đi.
"Đừng có ở đây ồn ào náo loạn." Trương Tri nói.
Anh ta xoay người bỏ đi.
Sau khi em gái xuấtviện, Doãn Khanh Dung thuyết phục mẹ, đem hai chiếc vòng ngọc bích của hồi môn của mẹ đi cầm.
Vòng ngọc chất lượng bình thường, cầm được tám mươi đồng đại dương.
Cộng với số tiền còn thừa, Doãn Khanh Dung gom đủ tiền, lập tức đi trả cho Trương Tri.
Lúc đó, Trương Tri nói "Trả tiền thật à? Doãn thị các người là danh gia vọng tộc, chút tiền ấy không thể không có. Tôi còn tưởng cô mượn tiền chỉ là cái cớ, đến tận cửa để quyến rũ tôi chứ."
Lúc đó, mặt Doãn Khanh Dung nóng bừng lên từng cơn, hận không thể tát một cái vào mặt anh ta.
Nhưng cô ấy luôn nhớ kỹ, là Trương Tri đã giúp cô ấy một lần. Nếu không có Trương Tri thì em gái có thể đã chết vì bệnh rồi.
Cô ấy giải thích "Không phải đâu, ông nội tôi..."
"Không phải thì thôi." Vẻ mặt Trương Tri trở nên rất lạnh nhạt, không kiên nhẫn nghe cô giải thích "Về đi, Doãn gia là thông gia, tôi không thiếu chút tiền này, không cần cô trả."
Rồi lại quét mắt nhìn cô ấy từ trên xuống dưới "Tôi không có hứng thú với tiền, tôi có hứng thú với người. Đừng coi tôi là kẻ ngốc."
Doãn Khanh Dung cầm tiền đi chuộc lại đôi vòng tay.
Lần thứ hai đi tìm Trương Tri là vì em họ bên nhà mẹ đẻ của chị dâu họ cả để ý đến cô ấy, muốn cưới cô ấy.
Tên đó ăn uống chơi bời đàng điếm thứ gì cũng thạo, bệnh tật đầy mình, răng còn hư mất mấy cái. Mới hai mươi tư tuổi, vừa mở miệng là hôi thối nồng nặc, vì hút thuốc phiện mà da dẻ vàng vọt xám xịt.
Chị dâu họ cả lại nói "Dượng của chị có mấy mỏ than, còn làm ăn với người Tây, tiền nhiều như nước. Nếu em không phải em gái chị thì chuyện tốt thế này chẳng đến lượt em đâụ"
Bên phía ông nội dường như cũng rất coi trọng người họ hàng này, nói nhà anh ta quả thực "phú quý tột bậc".
Cha mẹ Doãn Khanh Dung ở nhà lo sốt vó, em gái cô ấy ôm lấy cô ấy, nói "Chị ơi, chị nhường mối hôn sự này cho em đi, em muốn gả."
Doãn Khanh Dung ôm lấy đứa em gái mới tròn mười ba tuổi, trái tim như bị bóp nát.
Cô ấy cắn răng, leo lên giường của Trương Tri.