⬅ Trước Tiếp ➡

Đi the0 Trương Tri hay là bị chị dâu họ cả g͙iày vò, gả cho loại chồng tồi tệ đó rồi lây cả đống bệnh, cô ấy phải nhanh chóng đưa ra lựa chọn.
Mấy ngày sau, tên kia chết ở tiệm thuốc phiện, chị dâu họ cả đi chịu tang, quay về nói Doãn Khanh Dung "khắc phú, mới định nghị thân đã xảy ra chuyện.
Doãn Khanh Dung cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Trương Tri vẫn luôn coi thường cô ấy, cũng rất ghét Doãn gia.
Nhưng đến nước này anh ta vẫn cảm thấy Doãn Khanh Dung có quyền lựa chọn. Doãn Khanh Dung cụp mắt xuống, khẽ thở dài.
Trương Tri nâng cằm cô ấy lên "Thở dài làm gì?"
Doãn Khanh Dung nhớ tới người mà chị dâu họ cả làm mai lần trước, thật sự đáng sợ. So với tên đó, ít nhất Tứ thiếu gia Từ gia cũng là thiếu niên trẻ tuổi, trông có vẻ thể diện.
Không gả cho người này thì cũng gả cho người kia, đâu có quyền lựa chọn.
"Hơi phiền lòng." Cô ấy nói.
Trương Tri "Cần anh giúp không? Thay em từ chối hôn sự này."
Từ chối cái này, cái tiếp the0 sẽ là dạng gì nữa?
Cô ấy còn có em gái.
"Không cần đâụ" Doãn Khanh Dung nói "Em từng gặp Tứ thiếu gia Từ gia một lần, cũng được. Chắc là cậu ta có việc bận, em sẽ tự liệụ.."
Lời cô ấy còn chưa dứt, Trương Tri đã kéo cô ấy vào lòng, hôn lấy cô ấy.
Một đêm tiêu hồn, sáng sớm bát thuốc bưng đến bên giường, vẫn còn hơi nóng.
Doãn Khanh Dung uống xong, ngồi đó ngẩn người một lúc.
Dù là những người đàn ông cô ấy quen biết, hay là thiếu gia Từ gia đều kém xa Trương Tri. Trương Tri ngoại trừ mồm miệng độc địa, thường nói những lời rất khó nghe thì vẫn hơn khối người.
Anh ta làm việc rất nhanh gọn, đưa tiền cũng hào phóng. Trên giường chiếu, anh ta cũng không cố ý g͙iày vò cô ấy, thậm chí còn biết trêu đùa cô ấy.
Lần trước, Trương Tri hỏi cô ấy có muốn làm vợ lẽ không, cô ấy thật sự muốn đồng ý quách cho xong.
Vận mệnh trước kia do ông nội làm chủ, bây giờ do bác cả khống chế, vì cha mẹ và em gái mà phải ẩn nhẫn, nếu đồng ý làm lẽ thì vận mệnh tương lai sẽ do vợ chính thất của Trương Tri nắm giữ, vì con cái mà nhẫn nhịn.
Cô ấy vốn là người có tính tình rất nóng nảy, chẳng lẽ cứ phải cúi đầu làm lẽ cả đời sao?
Không nhìn thấy điểm dừng, thà chết còn hơn.
Nhân gian như địa ngục.
Sáng sớm, Doãn Khanh Dung tưới hoa tɾong sân.
Trương Tri nói với cô ấy "Ở lại vài ngày đi, dạo này anh đều ở tɾong thành."
Doãn Khanh Dung "Hôm qua em đánh Từ Hạc Lam, chắc hôm nay người Từ gia sẽ đến làm loạn. Chuyện này phải đi xử lý một chút."
Trương Tri sa sầm mặt.
Lúc ăn sáng, Doãn Khanh Dung thường xuyên thất thần, Trương Tri hỏi cô ấy đang nghĩ gì.
"Rốt cuộc Từ gia có ý gì nhỉ?" Doãn Khanh Dung thành thật nói "Từ Hạc Lam không đến mức đến trêu chọc em chứ?"
Trương Tri "Chính là trêu chọc em đấy."
"Sao lại ấu trĩ đến mức ấy?" Doãn Khanh Dung cau mày.
Trương Tri "Vì coi thường Doãn gia các người. Kết thông gia là để cho người ngoài xem, chứ ai mà chẳng khinh bỉ Doãn gia các người tɾong lòng?"
Doãn Khanh Dung "..."
"Ông nội em vừa chết, Từ gia muốn trở mặt nhưng không dám, đành phải đùa giỡn em, để em tự mình bỏ cuộc, bọn họ không mang tiếng xấụ" Trương Tri lại nói "Từ gia và Doãn gia các người y hệt nhau, thối không ngửi nổi."


⬅ Trước Tiếp ➡