Chương 1375
Rất nhanh, cô mang quà đến cho Cảnh Nguyên Chiêu "A Chiêu, em tặng anh quà tân hôn."
Nhan Tâm cầm một tờ báo đưa cho Cảnh Nguyên Chiêụ
Bên cạnh trang nhất có một hàng thông báo đính hôn, kết hôn, khoảng bảy tám cái.
Ở dòng thứ hai đếm ngược từ dưới lên, có viết "Thông báo kết hôn của Cảnh Nguyên Chiêu và Nhan Tâm Chúng tôi nhờ Trương tiên sinh làm mối và được sự đồng ý của phụ huynh hai bên, ấn định tổ chức kết hôn tại Bắc Thành vào ngày 20 tháng 9, mọi nghi thức đều giản lược, nay kính báo với bạn bè người thân."
Cảnh Nguyên Chiêu sững sờ.
Nhan Tâm liền nói "Lúc em đi đăng báo, chủ bút bảo em là phải viết the0 khuôn mẫu, ví dụ như phải có người làm mối, phải được cha mẹ hai bên đồng ý. Em thực sự không có người làm mối, lại không tiện viết thẳng tên Trương Tri, nên dùng “Trương tiên sinh” để thay thế. Phải dúi thêm tiền, đồng ý xếp ở phía sau, họ mới cho em đăng đấy."
Cảnh Nguyên Chiêu lẳng lặng nhìn những dòng chữ đó.
Nhan Tâm lại nói "Mang tiếng là báo chí của chính phủ dân chủ, nhưng vẫn yêu cầu thông báo kết hôn kiểu “lệnh cha mẹ, lời người làm mối”, nếu không thì không cho đăng... Anh sao thế?"
Cảnh Nguyên Chiêu ôm chặt cô vào lòng.
Cằm Nhan Tâm va vào vai anh, đau điếng.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm cô, siết chặt lấy cô, như muốn hòa nhập sinh mệnh của cô và anh làm một.
Trong đáy mắt anh đã ầng ậng nước.
Nhan Tâm lau đi giúp anh, cười nói "Cảm động thế à?"
Chỉ là một cái "thông báo kết hôn" thôi mà, chẳng tốn bao nhiêu tiền. Mỗi lần đọc báo, nhìn mấy cái thông báo đính hôn, kết hôn, cô đều bỏ qua không đọc.
Cô tin rằng, rất nhiều người cũng giống như cô, rất hờ hững với những dòng chữ như vậy, trực tiếp lướt qua.
Chỉ là đột nhiên nhắc đến chuyện kết hôn, lúc cô xem báo lại, nhìn thấy tên hai người được in bằng mực đen, bỗng thấy đẹp đẽ lạ thường, có một sự lãng mạn riêng, nên cô mới nghĩ đến chuyện này.
Cảnh Nguyên Chiêu còn cảm động hơn cả cô.
"Anh cảm giác như đã vượt qua một khoảng thời gian rất dài." Anh ôm e0 Nhan Tâm, để cô ngồi lên đùi mình "Giống như phải trải qua hai kiếp người, mới có kết quả với em."
Trong lòng Nhan Tâm chua xót "Phải, một kiếp của chúng ta dài lắm."
Cảnh Nguyên Chiêu "Bảo Trương Tri đi làm cho chúng ta tờ hôn thư."
Nhan Tâm nói được.
Tờ báo ngày hôm đó, Nhan Tâm mua hẳn một trăm bản, dùng một cái hộp đựng lại, cẩn thận cất giữ.
Tờ báo này có lượng tiêu thụ đứng top 3 ở Bắc Thành.
Tuy nhiên, đúng như Nhan Tâm nói, chẳng ai quan tâm đến chuyện vui của người lạ, hầu như sẽ không có ai đi đọc mấy cái thông báo kết hôn nhàm ċһán này.
Nếu là bê bối tình ái thì người người nhà nhà mới truyền tay nhau đọc.
Bao gồm cả người Trương gia, hoặc là không xem tờ báo này, hoặc là nhìn thấy tên của Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu tɾong bảy tám cái "thông báó kia.
Không ai nhắc đến.
Trương Tri được nhờ cậy, đã làm xong giấy kết hôn cho Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu, một bản hai tờ, ký tên hai người bọn họ.
"Tôi cũng không khuyên nữa." Trương Tri nói "Cũng chẳng có gì hay để nói, chúc hai người hạnh phúc."
Lời anh ta nói không lọt tai, nhưng việc thì làm rất nhanh gọn. Nhan Tâm biết tính anh ta, nên không chấp nhặt giọng điệu đó, chỉ nghiêm túc cảm ơn anh ta.