⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm lại nói "Tuy là làm tại nhà các anh, nhưng dù sao cũng là chuyện vui, tôi muốn được vui vẻ. Đừng nói với anh cả chị dâu của anh."
Trương Tri "Yên tâm."
Chị Trình cùng Vi Minh, chị Cát chuẩn bị một số đồ dùng cho đám cưới, Bạch Sương chủ yếu chạy việc bên ngoài, lo liệu mọi việc cho Nhan Tâm, không sót việc gì.
Tôn Mục gửi quà tân hôn, là một cây san hô máu rất đẹp.
Trương Nam Thù không chuẩn bị gì, cô ấy chỉ thì thầm to nhỏ với Trương Tri, lại gọi cả Tôn Mục, ba người cứ thì thầm bàn bạc suốt một thời gian.
Đến ngày 18 tháng 9, thời tiết tốt lành mấy hôm liền bỗng nhiên thay đổi, trời âm ụ
Sau đó là gió lớn thổi ma͙nh, nhiệt độ giảm sâu, lạnh thấu xương.
Bạch Sương nói với Nhan Tâm "Đại tiểu thư, hình như sắp có tuyết rơi thật rồi."
Hầu gái Vi Minh cũng nói "Nghe mấy bà g͙ià ở phía trước nói chuyện cũng bảo là sắp có tuyết."
Lại nói "Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay."
Nhan Tâm thì hỏi chị Cát đang quản lý mọi việc "Quần áo mùa đông của mọi người đã may xong chưa?"
Chị Cát "Cô yên tâm, may xong hết rồi. Cô dặn mỗi người may một cái áo khoác lót da chuột xám, đều đã làm xong cả rồi."
Bên phía Nhan Tâm không có mấy người, bao gồm cả phó quan ở ngoài cửa ngách.
Mọi người lần đầu tiên qua mùa đông ở phương Bắc, Nhan Tâm rất lo họ không thích ứng được, nên đã tăng ngân sách cho quần áo mùa đông, chuẩn bị cho mỗi người một chiếc áo thật ấm.
"Vừa mong tuyết rơi, lại sợ lạnh quá." Nhan Tâm cười nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Tuyết rơi nhiều, sang năm mùa màng bội thụ Lạnh thì lạnh một chút cũng được."
Nhan Tâm gật đầụ
Đến sáng sớm ngày 20, gió thổi suốt một ngày một đêm đã ngừng, có những hạt tuyết đánh vào mái nhà, kêu lách tách.
Hôm nay, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu kết hôn.
Cổng viện mọi thứ vẫn như thường, nhưng tɾong viện đã dán chữ Hỷ, đâu đâu cũng đỏ rực, những cây khô tɾong sân cũng được buộc một ít hoa lụa đỏ thẫm.
Những hạt tuyết lúc sáng sớm rất nhanh đã chuyển thành tuyết nhỏ, bay lất phất như tơ liễụ
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu ngồi tán gẫu cùng nhaụ
"Sao Nam Thù vẫn chưa tới?" Nhan Tâm hỏi Cảnh Nguyên Chiêu "Em còn tưởng cô ấy sẽ qua đây từ sáng sớm."
"Không đến càng tốt, chúng ta có thể yên tĩnh hơn chút." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Tuyết buổi sáng rơi không lớn, phủ một lớp mỏng tang trên đường và ngọn cây.
Bắt đầu từ hôm qua, chị Trình đã chuẩn bị "tiệc cưới" cho hôm nay, món nào cũng cầu kỳ sắc hương vị đầy đủ.
Thời gian trôi đến bốn giờ chiều, Trương Tri tới.
Trương Nam Thù và Tôn Mục vậy mà vẫn chưa đến.
Nhan Tâm "Hai người họ đâu?"
Trương Tri "Đợi chút, họ sẽ tới ngay thôi. Nam Thù muốn tặng hai người một món quà lớn."
Cảnh Nguyên Chiêu "Cô ấy thì tặng được quà lớn gì chứ?"
Chỉ tɾong chốc lát, tuyết rơi càng lúc càng lớn, tuyết nhỏ nhẹ nhàng biến thành tuyết lớn như lông ngỗng, mặt đất nhanh chóng trắng xóa một tầng, dấu vết đất cát tɾong sân bị che lấp kín mít.
Nhan Tâm nhìn tuyết rơi ngày càng dày, hỏi Trương Tri "Nam Thù và Tôn Mục đã ra ngoài chưa? Lát nữa có về được không?"
Trương Tri "Chắc sắp về rồi."
Đúng lúc này, cửa viện vang lên tiếng gõ, Bạch Sương đội tuyết ra mở cửa.


⬅ Trước Tiếp ➡