Chương 1377
Tôn Mục vào cửa trước. Anh ấy không che ô, chỉ đội một chiếc mũ quân đội, trên mũ phủ một lớp tuyết, the0 sau là hai người, dáng người mảnh khảnh, đều mặc áo ch0àng màu xám, vành mũ kéo xuống rất thấp.
Nhan Tâm bỗng nhiên đứng bật dậy.
Ánh mắt Cảnh Nguyên Chiêu xuyên qua màn tuyết tɾong sân, rơi trên người hai người đó.
Nhan Tâm gần như chạy bước nhỏ lao ra ngoài.
Cảnh phu nhân tháo mũ xuống, lộ ra khuôn mặt, Nhan Tâm chạy đến trước mặt bà ấy, sà vào lòng bà ấy.
Trương Nam Thù ở bên cạnh nói "Mau vào tɾong đi, bên ngoài lạnh lắm, tuyết lớn quá."
Nhan Tâm nắm tay phu nhân, không kịp lau nước mắt "Mẹ, mẹ đi chậm thôi, cẩn thận trơn."
Cảnh Nguyên Chiêu ngồi trên ghế sô pha, không dám cử động, chỉ có ánh mắt như bay qua ngạch cửa, rơi xuống trước đầu gối mẹ mình.
"Thế nào, món quà lớn này của tôi, hai người hài lòng không?" Trương Nam Thù nhìn về phía Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu, đắc ý dào dạt.
Cảnh Nguyên Chiêu "Rất hài lòng. Sau này xây cho cô cái đïện thờ, để con cháu thờ phụng cô nhé."
Trương Nam Thù "Cái miệng thối của anh."
Mọi người đều bật cười.
Phu nhân không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn con trai và Nhan Tâm, ánh mắt tha thiết.
Bà ấy cười the0 mọi người, nhưng tɾong mắt lại từ từ dâng lên một tầng nước mắt.
Vi Minh và những người khác đều đã đến chào phu nhân, tiệc rượu chính thức bắt đầụ
Nhan Tâm về phòng thay đồ, Vi Minh và chị Cát hầu hạ cô. Thay đồ xong cần chải đầu, phu nhân bước vào.
Bà ấy cười nói "Để mẹ làm."
Khi con gái lấy chồng, mẹ sẽ chải đầu cho con gái, đây là phong tục của một số nơi.
Phu nhân chải đầu cho Nhan Tâm.
Ngoài cửa sổ kính màu, tuyết lớn bay đầy trời, khắp nơi trắng xóa.
Vừa thuần khiết vừa thiêng liêng.
"Trận tuyết đầu mùa." Phu nhân cũng nhìn ra ngoài cửa sổ "Tuyết lành là điềm báo tốt, ngày này chọn thật khéo."
Nhan Tâm "Con ra đầu đường tìm đại một thầy bói, ông ấy xem ngày cho đấy."
"Con và A Chiêu có phúc, ông trời tác hợp." Phu nhân nói.
Nhan Tâm cười cười.
Lần trước khi phu nhân đến, cũng khuyên họ mau chóng kết hôn.
Từ lúc tìm được Cảnh Nguyên Chiêu, Nhan Tâm đã không muốn đợi một ngày h0àn hảo mới kết hôn nữa.
Cô sống hai kiếp, hiểu rằng dù là vận may hay vận rủi đều ập đến bất ngờ, luôn nằm ngoài kế hoạch.
Cái gì cũng lên kế hoạch kỹ càng, cuối cùng lại luôn thiếu một chút ý nghĩa.
Cô chỉ là cho Cảnh Nguyên Chiêu thời gian, để anh từ từ thoát khỏi giấc mơ.
"Châu Châu Nhi, con có biết mẹ lớn lên ở Bắc Thành không?" Phu nhân đột nhiên nói.
Nhan Tâm "Con biết. Lần trước con cùng A Chiêu ra ngoài đi dạo, còn nói không biết nhà tổ của mẹ ở đâụ"
"Mẹ nhớ con hẻm đó. Đầu hẻm có một cây quế rất lớn, mỗi năm đến mùa thu cả con hẻm đều thơ๓." Phu nhân nói.
Lại nói "Ba mươi năm rồi, mẹ không còn cơ hội nào quay về xem thử một lần."
Trong lòng Nhan Tâm đau nhói.
"Có đôi khi nửa đêm tỉnh mộng, mẹ cũng muốn quay về. Nhưng rốt cuộc chỉ là mơ. Thời thế thay đổi lớn, cả đời này của mẹ đều đang chịu đựng sự thay đổi, không thể an ổn." Phu nhân nói.
"Người tɾong thời loạn như bèo trôi, chuyện không còn cách nào khác." Nhan Tâm nói.