Chương 1442
Anh ấy đưa tấm ảnh cho Tôn Tùng Nhiên, lại nói "Tối nay, có thể Từ Đồng Nguyệt sẽ đi Thiên Tân, Từ Lãng muốn chính thức công khai mối quan hệ này rồi."
Tôn Tùng Nhiên nghe đến đây, bỗng nhiên nhìn anh ấy "Nhẫn của Từ tiểu thư, không phải do con tặng sao?"
Tôn Mục "Lời này mà cha cũng tin? Có ai nhìn thấy con tự tay tặng không?"
Tôn Tùng Nhiên "Cha loáng thoáng có nghe nói."
"Tin đồn nhảm thôi. Con cưới Tam tiểu thư Trương gia, cần gì phải đi quyến rũ con gái Từ thị? Dù cô ta có đẹp, có cao quý đến đâu, nhưng có thể sánh được với Nam Thù sao?" Tôn Mục nói.
Tôn Tùng Nhiên "..."
"Chuyện này con đã nói với cha rồi. Dù sao ở Trương gia con cũng coi như con rể ở rể, cha có xui xẻo cũng không liên lụy đến con. Con có lòng tốt, cha muốn tin cũng được, không muốn tin cũng thôi, con về trước đây." Tôn Mục nói.
Anh ấy xoay người bỏ đi.
Tôn Tùng Nhiên còn muốn nói gì đó với anh ấy, nhưng người đã ra đến cửa.
Việc này chấn̵ động không nhỏ, Tôn Tùng Nhiên lập tức triệu tập các mưu sĩ họp bàn, thương nghị đối sách.
"Lục thiếu gia từ sớm đã không cùng một lòng với ngài." Có mưu sĩ nói "Lời của cậu ta, tôi không dám tin h0àn toàn. Nói cái gì mà nhẫn phỉ thúy, lúc trước hình như đúng là cậu ta tặng Từ tiểu thư."
"Lục thiếu gia không phải người Trương gia thì cũng là ma quỷ của Từ gia, dù sao cậu ta cũng sẽ không hướng về Tôn gia. Năm đó, phu nhân... cậu ta hiểu lầm là ngài hại phu nhân, lúc đó cậu ta đã hiểu chuyện rồi."
Vẻ mặt Tôn Tùng Nhiên trầm xuống.
Mẹ của Tôn Mục không phải đột nhiên bị bệnh mà mất, mà là tɾúng độc.
Người hạ độc đương nhiên không phải Tôn Tùng Nhiên, mà là một người vợ lẽ ông ta rất thương yêu lúc bấy giờ.
Sau khi phát hiện, ông ta không xử lý người vợ lẽ kia ngay lập tức. Mẹ Tôn Mục tɾúng độc không nặng̝, chỉ bị tổn hại thân thể, lại vì chuyện này mà tức giận, u uất mà qua đời.
Người phụ nữ kia rốt cuộc đã nhồi nhét những gì cho các con trai, Tôn Tùng Nhiên không rõ lắm.
Từ nhỏ, Tôn Mục đã không thân thiết với Tôn Tùng Nhiên.
Nhưng dẫu sao cũng là tình máu mủ cha con, dù anh ấy không mong Tôn Tùng Nhiên sống tốt, cũng sẽ không liên kết với người ngoài hại ông ta chứ?
"Phái người đi Thiên Tân trước, làm rõ ngọn ngành sự việc rồi tính saụ" Tôn Tùng Nhiên nói.
Dạo này Trương Tri rất bận.
Ông chú đã hạ táng, Trương Tự Kiều bị tống vào ngục, Phú Văn cũng đã khâm liệm.
Anh ta bận đến mức không thở nổi, thế mà chẳng có ai giúp đỡ anh ta.
Anh cả mặc kệ sự đời, trốn đi hưởng thanh nhàn.
Trương Tri đi tìm Tôn Mục, phát hiện dạo này Tôn Mục thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Anh ta lại tìm Trương Nam Thù, Trương Nam Thù thì rất không thoải mái.
"Hai ngày nay em không thấy ngon miệng." Trương Nam Thù nói.
Trương Tri "Em mời Nhan tiểu thư bắt mạch xem."
"Không có việc gì đâu, em uống chút nước sơn tra khai vị là được." Trương Nam Thù nói.
Trương Tri "Em có ngốc không đấy? Phải đợi đứa bé nhảy ra nói với em “Mẹ ơi con đến rồi”, em mới nhớ ra xem mình có thai hay không à?"
Trương Nam Thù kinh ngạc.
Cô ấy nói "Chuyện... chuyện này không thể nào."
"Em chưa ngủ với Tôn Mục à?"
"Cũng không phải." Trương Nam Thù nói "Bọn em..."