⬅ Trước Tiếp ➡

Ngoài việc phu nhân không nỡ, cũng là vì điều này mà bà ấy không thể đẩy Thịnh Nhu Trinh vào tuyệt cảnh.
Chỉ riêng việc cha hy sinh cũng đủ để Thịnh Nhu Trinh hưởng cả đời rồi.
"Còn mấy tháng nữa là nó gả đi rồi. Gả đi rồi, từ nay xa cách thôi." Phu nhân nói.
"Mẹ phải nghĩ thoáng ra." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Phu nhân cười cười "Đã nghĩ thoáng rồi."
Lại nói "Tình cảm giữa người với người, phải trải qua chút chuyện mới có thể nhìn thấụ Là Nhu Trinh phụ lòng mẹ trước."
Cảnh Nguyên Chiêu "Mẹ, con nể mặt mẹ nên mới không động đến cô ta. Nếu là người khác dám tính kế Châu Châu Nhi như vậy, cô ta đã chết ngàn trăm lần rồi."
"Biết con hiếu thảo." Phu nhân nói.
"Cũng là mong mẹ và Châu Châu Nhi mẹ chồng con dâu hòa thuận." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Phu nhân liền nói "Châu Châu Nhi trước hết là con gái nuôi của mẹ, còn chưa phải là con dâu của con. Cứ the0 lời con nói, mẹ còn nên ra oai mẹ vợ mới phải."
Cảnh Nguyên Chiêu "Càng nói càng loạn."
Hai mẹ con đều bật cười.
"... Lần trước con đi cảnh cáo Tổng trưởng La rồi à? La phu nhân lại đến xin lỗi mẹ." Phu nhân suýt thì quên mất chuyện này.
"Vâng. Con gái ông ta tuy chết rồi nhưng dù sao cũng bất kính với Châu Châu Nhi." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Chỉ là không ngờ, người ngoài yên ổn, ngược lại tɾong nhà xuấthiện nội gián."
Phu nhân "A Chiêu, chuyện này mẹ ghi lòng tạc dạ, sau này mẹ sẽ đối tốt với Châu Châu Nhi. Nể mặt mẹ, cho qua nhé."
"Được, con nghe mẹ. Không phải vì nể mặt mẹ mà là vì tâm trạng của mẹ. Con biết mẹ cần thời gian để buông bỏ." Anh nói.
Cảnh Nguyên Chiêu nói chuyện xong, anh đón Nhan Tâm cùng nhau rời khỏi phủ Đốc quân.
Anh không đưa Nhan Tâm về viện Tùng Hương mà tha cô về biệt quán của mình.
Chuyện đã định, hai người đêm khuya quấn quýt, Nhan Tâm nép vào lồng ngực anh, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh.
"Đợi khi anh g͙ià rồi sẽ trông như thế nào nhỉ?" Cô nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Giống cha anh à?"
"Cha sẽ không hở ra là ăn ba bát mì lớn." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Em sợ anh mập đến vậy à?"
"Anh chắc chắn sẽ phát phì." Nhan Tâm khẳng định.
Cảnh Nguyên Chiêu "Vậy em cũng mập lên chút đi. Một bà vợ mập mạp, có phúc khí."
Nhan Tâm suy nghĩ sâu xa, kiếp trước cũng chưa từng mập, bèn nói "Em ngược lại cũng muốn mập một chút."
Cảnh Nguyên Chiêu đè cô xuống hôn, thay đổi đủ kiểu phục vụ cô, để lại trên người cô những dấu hôn nhàn nhạt.
Nhan Tâm tɾong niềm vui tột độ này, ảo tưởng đến dáng vẻ vợ chồng g͙ià tương lai, vô cùng bình yên.
Cảnh Nguyên Chiêu ở tɾong thành bảy ngày, công việc sắp xếp cũng gần xong, anh phải quay về khu đóng quân.
Đốc quân cho người hỏi anh hai lần.
Nhan Tâm vậy mà lại nảy sinh mấy phần tâm tư không nỡ. Cô cố gắng kìm nén mới không biểu lộ ra.
Ngày thứ hai anh rời đi, phó quan trưởng của anh là Đường Bạch quay về thành một chuyến.
"Có vịt và cá nóc tươi, thiếu soái bảo tôi gửi về trước, đây là đặc biệt gửi cho cô." Phó quan trưởng Đường Bạch nói.
Nhan Tâm cảm ơn, bảo người nhận lấy.
"Tôi còn mấy nhà phải đưa, xin tạm biệt Đại tiểu thư trước." Đường Bạch cười nói.
Anh ấy vội vã rời đi.
Chuyến cuối cùng là đưa đến phủ Tổng tham mưụ
Lục phu nhân tiếp đón anh ấy.


⬅ Trước Tiếp ➡