Chương 913
Cô ấy ổn định tâm thần, ngước mắt nhìn anh ta "Nói bừa gì vậy. Lần sau Bình Bình hỏi về anh, tôi không trả lời thay anh nữa."
Chu Mục Chi không buông tay "Không cần trả lời cô ta, không liên quan đến cô ta."
"Được, anh buông ra trước đã." Phó Dung nói.
Tim Chu Mục Chi đập thình thịch, nhưng cũng từ từ buông tay ra.
Phó Dung xoay người, bước nhanh lên lầụ
Sau đó, sư phụ cô ấy là Tôn Anh Lan còn hỏi cô ấy "Con và Nhị thiếu gia, tính là sao đây?"
Phó Dung rất quả quyết nói "Con chưa từng nghĩ đến việc lấy chồng. Đối ngoại, người vẫn có thể nói con là một góa phụ."
"Dung Dung, thật ra con có thể suy nghĩ..."
Phó Dung cười khổ "Nhị thiếu gia chỉ là tính tình trẻ con. Nếu con có mơ mộng hão huyền cũng chỉ là trông chờ vô ích. Hơn nữa, lòng con đã nguội lạnh lắm rồi, khó mà có hứng thú."
Tôn Anh Lan không nói gì nữa.
Nhan Tâm và Trương Nam Thù ở phòng khiêu vũ nghe mấy bài hát, rồi ra ngoài ăn khuya.
Tối đó Trương Nam Thù ở lại viện Tùng Hương.
Ngày tháng từ từ trôi qua, thoáng cái đã đến cuối tháng ba, cây đào tɾong sân đã kết quả non xanh, thời tiết cũng ấm áp.
Chị Trình từ cửa hông đi vào, than ngắn thở dài.
Nhan Tâm đang phơi nắng dưới mái hiên, thấy vậy liền hỏi "Sao thế?"
Chị Trình "Trước đây không phải tôi đi ra ngoài mua thức ăn, gặp một cô gái bán thân chôn cha sao? Tôi thấy cô ta đáng thương quá nên cho cô ta một đồng bạc.
Cô ta dựa vào một đồng bạc đó mua cỗ quan tài mỏng chôn cất cho cha cô ta rồi. Cô ta ở chợ rau hỏi thăm tôi, mấy hôm nay cứ đợi ở đầu ngõ, muốn đến làm người hầu cho tôi."
Nhan Tâm "..."
Bà Phùng nghe vậy, bèn nói "Tôi ra ngoài xem sao."
Bà ấy dẫn Bán Hạ cùng đi.
Một lát sau, bà Phùng quay về.
"Là một cô gái trẻ khá đáng thương. Nhưng tôi không gọi cô ta vào làm việc, chúng ta không thiếu người." Bà Phùng nói.
Nhan Tâm vẫn giữ mười hai phần cảnh giác cô ta đi đi. Nếu còn đến làm phiền thì thả Uy Mãnh Đại Tướng Quân ra."
Bà Phùng vâng dạ.
Sau đó lại nói "Cô gái này hơi biết bám người. Nếu là một anh chàng trẻ tuổi tốt bụng cho tiền, giờ này e là không dứt ra được rồi."
Chị Trình thở dài "Việc tốt khó làm. Con bé đó trông hơi giống một người chị em trước đây của tôi, tôi mới nhất thời mềm lòng. Sớm biết vậy đã tiết kiệm một đồng bạc đó rồi."
Nhan Tâm an ủi cô ấy "Làm việc thiện không có gì sai, chúng ta đừng tự trách."
Cô nói vậy, tɾong lòng chị Trình thoải mái hơn một chút, lấy lại tinh thần nấu cơm.
Mấy ngày sau, chị Trình nói cô ấy nhìn thấy cô gái đó ở công quán Khương gia.
Cô gái đó vào chính viện của Đại phu nhân làm hầu gái rồi.
Nhan Tâm khẽ nhíu mày.
Chị Trình hơi hoảng "Tiểu thư, có phải tôi gây họa rồi không?"
"Không phải." Nhan Tâm nói "Nhưng chúng ta phải đề phòng người này. Nếu cô ta đã vào công quán Khương gia, chị có rảnh thì dẫn cô ta qua đây tôi xem mặt."
Chị Trình vâng dạ.
Chiều hôm đó, Nhan Tâm ngủ trưa dậy, thấy chị Trình và một cô gái mặc quần áo vải thô màu xanh lam đang nói chuyện tɾong sân.
Đợi Nhan Tâm chải đầu thay quần áo xong, chị Trình dẫn cô ta vào.