⬅ Trước Tiếp ➡

"Tiểu thư, đây là Tiểu Lam. Cô ta đi khắp nơi tìm việc, bên Đại phu nhân có hai hầu gái nghỉ việc, cần thuê người mới, thế là cô ta vào." Chị Trình nói.
Nhan Tâm gật gật đầu "Thì ra là vậy."
Lại hỏi cô ta "Cô họ gì, bao nhiêu tuổi?"
Cô hầu gái nhỏ giọng nói với cô "Họ Thạch, năm nay mười bảy."
"Ở Nghi Thành không ít xưởng dệt, tiền công còn nhiều hơn làm hầu gái. Nếu cuộc sống khó khăn thì cô có thể đi làm nữ công nhân." Nhan Tâm nói.
Thạch Tiểu Lam lắc đầu "Tôi vụng về lắm, không làm nữ công nhân được."
Nhan Tâm liền không nói gì nữa.
Cô bảo chị Trình đưa cô ta ra ngoài, lại dặn dò mọi người tɾong viện Tùng Hương, bình thường cẩn thận chút.
Viện Tùng Hương hơi căng thẳng.
Chị Trình thấp thỏm không yên.
Nhan Tâm trấn an cô ấy "Chưa chắc đã có chuyện gì, chúng ta đừng vừa nghe tiếng gió đã sợ. Đôi khi trùng hợp quá cũng thật sự chỉ là trùng hợp."
Chuyện đã xảy ra rồi, Nhan Tâm không muốn trách cứ ai, chỉ muốn cố gắng giảm bớt áp lực.
Lại nói "Chỉ là phòng bệnh hơn ngừa bệnh, bình thường cẩn thận hơn chút không có hại."
Còn nói với chị Trình "Chị mà căng thẳng quá, ngược lại hỏng việc, rơi vào bẫy của người khác. Cứ như bình thường là được."
Tâm trạng chị Trình thoải mái hơn mấy phần.
Tối ăn cơm xong, mấy người đều ở tɾong phòng khách của Nhan Tâm, mượn ánh đèn đïện làm việc, nói chuyện phiếm, còn nhắc đến cô hầu gái tên Thạch Tiểu Lam kia.
"Giả sử cô ta là gián điệp, vậy có thể là người của ai? Có phải Thất Bối Lặc không?" Bà Phùng hỏi.
Nhan Tâm "Viện Tùng Hương không vào được, liền đi đường Đại phu nhân, đúng là giống thủ đoạn của Thất Bối Lặc. Nhưng Thất Bối Lặc không cần thiết phải sắp xếp một người như vậy đến bên cạnh chúng ta."
Yên lặng cài một người vào tɾong viện của Đại phu nhân, không phải càng dễ giám sát viện Tùng Hương hơn sao?
Làm rùm beng như vậy, khiến viện Tùng Hương đề phòng trước, không cần thiết.
"Là Thịnh Nhu Trinh?" Bán Hạ cũng hỏi.
"Cô ta bị cấm túc rồi, bây giờ không rảnh để gây sự với chúng ta đâụ" Nhan Tâm nói.
Bà Phùng nghĩ nghĩ "Cái cô Thạch Tiểu Lam này, có khi nào là vật che mắt không? Chúng ta chỉ tập trung vào cô ta mà lơ là những chuyện khác."
Nhan Tâm "Cũng có khả năng."
Bạch Sương "Đúng vậy, người này đến quá lộ liễu, ra vẻ không có ý tốt. Mục đích là để chúng ta đề phòng cô ta, chắc chắn là vì chuyện khác."
Bà Phùng "Mấy hôm nay, chúng ta rất bất an như ruồi bọ không đầụ Biết đâu cũng là tɾúng kế rồi."
"Chị Trình ngày nào cũng đi chợ rau, ngay từ đầu đã nhắm vào chị, muốn bám lấy chị. Kể cả chị không động lòng trắc ẩn thì cũng có cách khác." Bán Hạ nói.
Nhan Tâm nghe họ mỗi người một câu, không nhịn được cười "Mọi người đều được rèn luyện cả rồi."
Cùng với việc Nhan Tâm leo càng cao, có được càng nhiều, những chuyện cô gặp phải nhiều vô kể. Không chỉ bản thân cô bị mài giũa sắc bén, mà ngay cả những người bên cạnh cô cũng có thêm trí tuệ và sự tinh ý.
Ngay cả một ngày nào đó không có cô, họ cũng có thể sống rất tốt.
Bà Phùng có thể tìm được công việc quản sự, chị Trình là đầu ßếp cực giỏi, Bán Hạ có thể sẽ có được mối nhân duyên tốt, Bạch Sương trở về bên cạnh Cảnh Nguyên Chiêu, làm một giáo đầụ
Họ đều có tương lai, Nhan Tâm không còn sợ hãi.


⬅ Trước Tiếp ➡