Chương 923
Anh trai anh ta thông minh tài giỏi, chỉ có anh trai anh ta lo lắng cho anh ta, đâu đến lượt anh ta bày mưu tính kế cho chuyện của anh trai?
"Mình có nên nói với thiếu thần y một tiếng không?" Chu Mục Chi cũng từng nghĩ vậy.
Nhưng anh ta và Nhan Tâm không thân, không tìm được cô, rất nhanh cũng vứt bỏ ý nghĩ này.
Bây giờ tɾong đầu anh ta toàn là làm thế nào để the0 đuổi được Phó Dung
Nhan Tâm không đến tái khám cho Chu phu nhân nữa.
Cô bảo Trương Phùng Xuân đi.
Trương Phùng Xuân trở về nói "Tình hình của Chu phu nhân không khả quan lắm."
"Đèn cạn dầu rồi phải không?" Nhan Tâm hỏi.
Trương Phùng Xuân thở dài "Tuổi tác cũng không lớn, đáng lẽ không nên như vậy."
"Suy nghĩ tổn thương lá lách. Bà ấy quanh năm lo âu, dạ dày luôn không tốt, cơ thể bị bào mòn rồi." Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân "Vẫn là phải nghĩ thoáng ra. Lấy người làm gương, Lục tiểu thư cô cũng vậy."
Nhan Tâm hơi sững sờ.
Trương Phùng Xuân trước nay không thích xen vào chuyện của người khác, cũng không khuyên nhủ ai. Mãi đến hôm nay, anh ấy mới mạo muội nói một câu như vậy.
Hóa ra, anh ấy vẫn luôn nhìn ra Nhan Tâm đè nén và bi thương.
"Tôi biết rồi anh Phùng Xuân, cảm ơn anh." Nhan Tâm cười cười.
Lại nói "Bây giờ tôi đỡ nhiều rồi."
"Vâng, năm nay đỡ nhiều rồi." Trương Phùng Xuân nói. "Mọi việc cứ nghĩ thoáng ra, trời sập xuống thì làm chăn đắp."
Nhan Tâm nói được.
Anh ấy là người thứ hai bảo Nhan Tâm "mọi sự nghĩ thoáng ra".
Có lẽ dạo này Nhan Tâm vì chuyện của Chu Quân Vọng nên có chút nặng̝ nề, khiến Trương Phùng Xuân lo lắng.
Hai người họ đang nói chuyện, tiểu nhị vào nói "Lại có người tìm cô chủ."
Trương Phùng Xuân đứng dậy "Tôi ra xem."
Một lát sau, anh ấy trở lại sân sau, báo cho Nhan Tâm "Người của phủ Đốc quân, tự xưng là Tam thiếu gia Cảnh Thúc Hồng."
Nhan Tâm ngước mắt "Anh ta khám bệnh à?"
"Không phải, nói là muốn tìm cô." Trương Phùng Xuân nói.
Nhan Tâm hơi trầm ngâm, rồi ra ngoài gặp Cảnh Thúc Hồng.
Trong phòng khám riêng nhỏ, Nhan Tâm thấy Cảnh Thúc Hồng mặc âu phục. Anh ta mặc áo sơ mi màu xám đậm, quần tây cùng màu, bên ngoài chỉ khoác một chiếc áo ghi lê.
Con trai của Đốc quân đều điển trai, vẻ ngoài của Cảnh Thúc Hồng rất lịch sự, cao ráo thẳng tắp, thời thượng tao nhã.
Chỉ là cảm xúc của anh ta rất dễ mất kiểm soát.
Một mặt là di truyền từ mẹ anh ta. Nhị phu nhân Hạ Mộng Lan động một chút là phát điên, mặt khác là anh ta từng bị kích động về mặt tinh thần nên nhạy cảm hơn người khác.
Lúc Nhan Tâm vào, cô bảo Bạch Sương canh ở cửa.
"Tam thiếu gia tìm tôi?" Cô ngồi xuống, nhàn nhạt hỏi.
Bất ngờ là Cảnh Thúc Hồng lại có chút khách sáo, hơi cúi người, chứ không ngồi nghênh ngang như mọi khi.
Thái độ kính cẩn.
Chỉ là lúc định nói chuyện, anh ta có chút ngập ngừng nhìn Nhan Tâm "Tôi không biết nên xưng hô với cô thế nào."
Nhan Tâm là con gái nuôi của phủ Đốc quân, chính miệng Đốc quân thừa nhận. Người khác tôn trọng cô thì gọi cô một tiếng "Đại tiểu thư".
Nhưng Cảnh Thúc Hồng lớn hơn cô hai tuổi.
Lần đầu Nhan Tâm gặp anh ta, tɾong tình huống không rõ tuổi tác của anh ta, để áp chế anh ta, cô mở miệng đã tự xưng là "chị", nâng cao bản thân, thuận lợi chọc giận anh ta.