Chương 924
Bây giờ thì biết rồi. The0 thứ tự, anh ta nên gọi Nhan Tâm là em gái.
Anh ta không thích gọi người khác là "em gái", có vẻ quá thân mật. Người bình thường không xứng.
Em gái ruột của anh ta là Giai Đồng và Phỉ Nghiên, anh ta toàn gọi thẳng tên.
"Tôi tên Nhan Tâm." Nhan Tâm nói.
Cảnh Thúc Hồng thuận thế nói tiếp "Nhan Tâm, tôi muốn nhờ cô giúp một việc."
Bình thường không qua lại, thậm chí còn có xích mích, vừa mở miệng đã yêu cầu giúp đỡ?
Cái vẻ mặt cao cao tại thượng của phủ Tây, Nhan Tâm cũng không phải lần đầu thấy, cô không hề bất ngờ.
"Tam thiếu gia lớn tuổi hơn tôi, việc anh không làm được, tôi cũng không làm được, giúp anh thế nào?" Nhan Tâm cười cười.
Cô không hỏi là chuyện gì mà từ chối trước.
Cảnh Thúc Hồng nghẹn họng, nén giận "Chuyện này tôi không làm được, chỉ có cô mới làm được."
Biểu cảm của Nhan Tâm nghiêm nghị, vẫn không hỏi là chuyện gì, chỉ thoái thác "Anh đề cao tôi rồi."
"Tôi muốn mời Nhu Trinh ra ngoài ăn cơm. Cô ấy buồn bực ở nhà mấy hôm rồi, phu nhân Đốc quân không cho cô ấy ra ngoài. Cô ấy gọi đïện thoại cho tôi, khóc đến khàn cả giọng.
Cô là con gái nuôi của phu nhân Đốc quân, phu nhân Đốc quân thương cô nhất. Huống hồ Nhu Trinh bị cấm túc cũng là vì cô. Cô có thể xin phu nhân Đốc quân giúp cô ấy không?
Chuyện nhỏ thôi mà, bỏ qua được thì bỏ qua đi. Sau này cô và Nhu Trinh vẫn phải qua lại, hà cớ gì phải kết thù?" Cảnh Thúc Hồng nói.
Một tràng lời nói của anh ta, không có câu nào dễ nghe.
Nhan Tâm hơi cụp mắt xuống, yên lặng nghe anh ta nói xong, không lên tiếng.
Trong phòng yên tĩnh mấy giây.
Cảnh Thúc Hồng tiếp tục nói "Có việc hay không có việc cũng xúi giục phu nhân Đốc quân đối phó Nhu Trinh, cũng không tốt cho danh tiếng của cô. Làm người vẫn nên khoan dung độ lượng một chút."
Nhan Tâm gật đầu "Đúng vậy. Giống như Tam thiếu gia anh đây, bị Nhu Trinh cho ăn bao nhiêu quả bơ, vẫn bị chút ngọt ngào sai khiến, làm lính tiên phong cho cô ta. Tôi nên học tập anh."
Sắc mặt Cảnh Thúc Hồng đột ngột thay đổi.
Anh ta muốn nổi giận.
Tuy nhiên, chút lý trí còn sót lại bảo anh ta làm vậy là không ổn. Anh ta đè nén cảm xúc, gân xanh trên trán giật liên hồi.
"Cô nói chuyện không cần phải kẹp dao tɾong búa." Anh ta lạnh lùng nói.
Nhan Tâm "Chỉ cần anh nói được một câu tiếng người, tôi cũng sẽ không kẹp dao tɾong búa."
Cảnh Thúc Hồng đột nhiên đứng dậy, giận dữ chỉ vào cô "Nhan Tâm, cô đừng có được voi đòi tiên."
Nhan Tâm "Anh có việc cầu xin tôi, việc còn chưa có chút hy vọng nào mà anh đã sỉ nhục tôi trước? Xem ra, anh căn bản không muốn Thịnh Nhu Trinh được thả ra."
Cảnh Thúc Hồng tức đến nỗi suýt hộc máụ
Anh ta bị tre0 lơ lửng ở đó, không lên được không xuống được. Bất kể là tiếp tục nổi giận hay là xin lỗi, anh ta đều xấu hổ.
Sắc mặt anh ta đỏ lên thấy rõ.
Trong phòng lại yên tĩnh.
Lúc Nhan Tâm im lặng nhìn người khác, ánh mắt sâu thẳm, con ngươi đen láy không một gợn sóng, như con báo đen luôn rình rập không động đậy.
Có sát khí.
Cảnh Thúc Hồng hơi sợ cô, chỉ là anh ta không muốn thừa nhận.
Lần trước anh ta đến tìm Nhan Tâm gây sự, bị Cảnh Nguyên Chiêu bắn thủng tai. Thính lực của bên tai đó bị tổn thương, đến nay vẫn chưa hồi phục h0àn toàn.