⬅ Trước Tiếp ➡

Anh ta hận.
Tuy nhiên ngoài Nhan Tâm ra, anh ta không nghĩ ra cách nào khác.
Thịnh Nhu Trinh cũng bảo anh ta đến tìm Nhan Tâm.
Cảm giác bị giam lỏng rất khó chịụ Đặc biệt là Thịnh Nhu Trinh làm sai, nhưng lại không cho cô ta cơ hội bù đắp, cứ nhốt cô ta tɾong tòa nhà nhỏ, cô ta vừa thấp thỏm vừa đau khổ.
"... Rốt cuộc cô có giúp hay không?" Cảnh Thúc Hồng cứng rắn nói một câu như vậy.
Vẫn không chịu hạ mình, với vẻ mặt "tìm cô làm việc là nể mặt cô".
"Anh thấy sao?" Nhan Tâm hỏi vặn lại.
Cảnh Thúc Hồng lại tức đến nghẹn lòng.
Nếu Nhan Tâm đáp trả đanh thép một câu, anh ta còn có cái cớ để xuống thang.
"Nhan Tâm, cô nên nghĩ cho kỹ. Đắc tội với tôi không có lợi lộc gì cho cô đâụ" Cảnh Thúc Hồng h0àn toàn tức giận đến mất khôn.
"Anh đe dọa tôi à?" Nhan Tâm hỏi anh ta.
"Phải. Tốt nhất cô nên nhớ kỹ, đối đầu với tôi không có kết cục tốt đẹp đâụ" Anh ta nói "Tốt nhất cô nên đến chỗ phu nhân Đốc quân, khuyên phu nhân Đốc quân thả Nhu Trinh ra."
"Anh đừng như vậy, tôi mở hiệu thuốc làm ăn, không chịu nổi g͙iày vò đâụ Tôi đi nói là được chứ gì." Nhan Tâm nói.
Cảnh Thúc Hồng cười lạnh một tiếng.
Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, thật là tiện.
Anh ta rời đi.
Nhan Tâm không đi xin xỏ mà là dò la biết Đốc quân về thành nghỉ phép, cố ý đến chính phủ quân sự một chuyến.
Cô đem lời nói của Cảnh Thúc Hồng, từng câu từng chữ lặp lại cho Đốc quân nghe.
Cô có trí nhớ tốt, khả năng bắt chước ma͙nh, gần như bắt chước giống hệt cả giọng điệu nói chuyện của Cảnh Thúc Hồng.
Đốc quân nổi giận đùng đùng.
Cảnh Thúc Hồng bị Đốc quân quất hai roi, cũng bị nhốt lại.
Đốc quân cảnh cáo anh ta "Con mà còn dám có nửa phần bất kính với con gái nuôi của cha thì đó chính là bất kính với cha."
Nhị phu nhân nghe nói, bà ta tức muốn chết.
Bà ta mắng Nhan Tâm, cũng mắng Thịnh Nhu Trinh và Đại phu nhân, đồng thời hận cả con trai mình.
Bà ta chỉ không mắng Đốc quân.
Hôm sau, viện Tùng Hương của Nhan Tâm đón một vị khách khác.
Là tiểu thư Cảnh Phỉ Nghiên của phủ Tây Cảnh gia.
Con cái của Đốc quân đều xếp thứ tự lớn nhỏ the0 cùng một lứa.
Cảnh Nguyên Chiêu là anh cả, Cảnh Trọng Lẫm nhỏ hơn anh, Cảnh Thúc Hồng thứ ba, Cảnh Giai Đồng thứ tư, Cảnh Phỉ Nghiên thứ năm.
Lục thiếu gia tiếp the0 tên Cảnh Quý Lương, mười bốn tuổi, đang học trung học, Thất thiếu gia tên Cảnh Thiếu Hằng, năm nay mới mười tuổi, cũng đang đi học.
Cứ cách vài năm, Đốc quân lại có một đứa con với bên phủ Tây.
Trong số đông đảo con cái của phủ Tây, Cảnh Phỉ Nghiên được Đốc quân yêu thương nhất.
So với sự nhiệt tình của chị gái Cảnh Giai Đồng, Cảnh Phỉ Nghiên không thân với Nhan Tâm lắm.
Cô ta đột nhiên đến nhà, chắc chắn là vì chuyện của Cảnh Thúc Hồng.
"... Đào mới chín ở trang trại, ngọt lắm, gửi chị nếm thử cho tươi." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Nhan Tâm cảm ơn "Ngũ tiểu thư có lòng rồi."
"Chị, lần trước anh ba của em làm không đúng, em đặc biệt đến đây để xin lỗi chị." Cảnh Phỉ Nghiên nói "Anh ấy lúc nào cũng khiến người ta hết cách."
Cô ta bắt đầu than khổ.
Nói anh ba của cô ta không hiểu chuyện thế nào, chọc cha mẹ cô ta tức giận ra sao, lại không chăm sóc các em trai em gái bọn họ thế nào.


⬅ Trước Tiếp ➡