⬅ Trước Tiếp ➡

"Có người anh như vậy, đúng là hết cách luôn." Cảnh Phỉ Nghiên thở dài "Nói mẹ em ép anh ấy phát điên, thật ra cũng không hẳn.
Tính cách đó của mẹ em, ai cũng sẽ phát điên. Mấy anh chị em khác của bọn em đều rất ổn, chỉ mình anh ấy bị kích động lớn.
Bây giờ khó khăn lắm mới đính hôn, sắp được dọn ra ngoài sống cuộc sống nhỏ của mình, không ngờ lại bị cha trách phạt, có khi công việc cũng mất luôn."
Nhan Tâm mỉm cười "Thật không dễ dàng."
"Chị, em mạo muội đến đây cầu xin." Cô ta xích lại gần hơn "Có lẽ chị không biết sự khó khăn của phủ Tây chúng em.
Một trái tim của cha đều đặt hết lên người phu nhân, anh cả cũng vô cùng được yêu thương. Con cái phủ Tây chúng em giống như cỏ dại vậy."
Cô ta nói rồi, lại rất ấm ức "Cùng là con cái, chúng em không được phạm phải một chút sai lầm nào. Cha em như vậy, thật khiến người ta lạnh lòng."
Bề ngoài thì than ấm ức, lên án Đốc quân, thực chất là tỏ ra yếu thế.
Cô ta đang nói cho Nhan Tâm biết, mẹ con Cảnh Nguyên Chiêu đã có được quá nhiều, Nhan Tâm đi the0 họ, địa vị cũng lên như diều gặp gió, còn tôn quý hơn tất cả mọi người ở phủ Tây.
Nâng Nhan Tâm lên cao.
Cô ta dùng cách tự hạ thấp mình để lấy lòng thương hại, mục đích là giải trừ lệnh cấm túc của Cảnh Thúc Hồng.
Sắp kết hôn rồi, Cảnh Thúc Hồng có rất nhiều xã giao.
Quy củ của Nghi Thành, mấy tháng trước khi kết hôn rất bận rộn, không ít bạn bè thân thích sẽ đặt tiệc khoản đãi, hai tháng sau khi cưới cũng có rất nhiều tiệc mời.
Tin tức Thịnh Nhu Trinh bị cấm túc, tuy không lan truyền rộng rãi nhưng nhà ai là kẻ ngốc chứ? Đã rất mất mặt rồi, nếu Cảnh Thúc Hồng lại bị nhốt nữa thì càng đạp Tây phủ xuống bùn.
"... Làm cha mẹ, không ai là không thiên vị. Cha chị cũng vậy. Chị có hai anh trai, còn có một em gái. Em gái chị trước đây luôn bắt nạt chị." Nhan Tâm nói.
Cảnh Phỉ Nghiên nói Đốc quân thiên vị, Nhan Tâm cũng đưa ra ví dụ của nhà mình.
Ví dụ của cô còn thảm hơn con cái phủ Tây nhiềụ
Cảnh Phỉ Nghiên sắp bị cô nói đến chảy nước mắt.
Nghe đến cuối, Cảnh Phỉ Nghiên đành phải nói "Cha chị quá đáng quá."
Nhan Tâm lau vệt nước nơi khóe mắt "Đúng vậy. So với cha chị, Đốc quân đúng là một người cha hiền rồi. Cha trên đời này, có thể làm được như Đốc quân đã là rất công bằng."
Lại nói "Đốc quân không chỉ là cha mà còn là cấp trên. Nếu ông ấy không thể thưởng phạt rõ ràng sẽ rất tổn hại đến uy quyền của ông ấy."
Trái tim Cảnh Phỉ Nghiên chùng xuống.
Cô ta biết mình đã bị Nhan Tâm dắt vào tròng, không còn cơ hội để khuyên nhủ gì nữa.
Nhan Tâm đã nói một tràng như vậy, Cảnh Phỉ Nghiên mà còn nài nỉ cô đi nói giúp thì chẳng khác nào cô ta không biết điềụ
"Chị nói đúng. Vẫn là chị hiểu chuyện hơn, thảo nào cha em thương chị." Cảnh Phỉ Nghiên nói "Con gái ruột như chúng em còn không được lòng cha như chị."
"Là Đốc quân nhân hậụ" Nhan Tâm nói.
Cảnh Phỉ Nghiên lại nói thêm vài câu chuyện phiếm, còn trêu đùa chó con Gạo Nếp, lúc này mới đứng dậy tạm biệt.
Sau khi cô ta rời khỏi viện Tùng Hương, liền đi tìm Đốc quân.
Cô ta lựa năm ba câu tɾong lời nói của Nhan Tâm, nói lại cho Đốc quân.


⬅ Trước Tiếp ➡