⬅ Trước Tiếp ➡

"... Chị ấy nói từ nhỏ chị ấy đã quen thấy cha mình thiên vị, vì vậy mà rất khổ sở. Bây giờ ấy à, chị ấy không bao giờ muốn cha mẹ thiên vị nữa.
Cha thiên vị chị, ngược lại chị cảm thấy áy náy. Con nghe ý của chị ấy là rất muốn con giúp anh ba cầu xin.
Con không dám lắm. Nếu không cha lại nói con chỉ biết nghĩ cho anh ba, không màng đến khó khăn của cha. Chị ấy cũng không dám đến nói giúp, sợ làm tổn hại uy vọng của cha.
Mẹ con còn không bằng chị ấy. Chị ấy đúng là người được phu nhân dạy dỗ, có tầm nhìn xa hơn chúng con." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Đốc quân vừa nhìn thấy cô ấy, tâm trạng liền tốt lên.
"Cả nhà bao nhiêu đứa trẻ, chỉ có con là mồm mép." Đốc quân nói.
"Con lanh mồm lanh miệng. Chị tư miệng lưỡi vụng về muốn chết, toàn chịu thiệt, con không muốn chịu thiệt, con chỉ có thể chiếm lợi thôi." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Làm cha mẹ, đôi khi lo lắng con mình quá ăn chơi trác táng, ra ngoài bắt nạt người khác, nhưng càng lo lắng con mình bị bắt nạt.
Một khi con cái chịu thiệt mắc lừa, cha mẹ không chỉ đau lòng mà còn xen lẫn một chút tức giận và thất vọng Sao con lại vô dụng͟͟ như vậy?
Nghe Cảnh Phỉ Nghiên nói cô ta lanh lợi, tâm trạng Đốc quân cực kỳ tốt.
"Đôi khi chịu thiệt cũng là phúc." Đốc quân nói.
"Phúc khí này nhường chị tư, nhường anh ba, con không cần." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Đốc quân cười ha hả.
Cảnh Phỉ Nghiên lay lay cánh tay ông ấy "Cha, cha nể mặt chị Nhan được không? Đừng cấm túc anh ba nữa. Cha đã đánh anh ấy hai roi rồi.
Sau này chị Nhan sẽ làm chị dâu cả, chị ấy cũng không muốn vì chút chuyện nhỏ mà bất hòa với em chồng. Chị Nhu Trinh đáng bị nhốt, chứ anh ba thì có hơi oan ức."
Đốc quân "Con bé thật sự nói vậy à?"
"Thật ạ "
"Cha sẽ hỏi con bé." Đốc quân nói.
Cảnh Phỉ Nghiên "Được ạ, được ạ. Con mà nói dối một chữ, cha đánh chết con đi."
Đốc quân xoa đầu cô ta, bảo cô ta "Về trước đi."
Buổi tối Đốc quân nói với phu nhân, bảo Nhan Tâm giúp Cảnh Thúc Hồng cầu xin, còn nhờ Cảnh Phỉ Nghiên đến làm thuyết khách.
Phu nhân mỉm cười "Đốc quân, đừng dung túng bọn trẻ như vậy. Bất kể là Thúc Hồng hay Châu Châu Nhi, nếu nuông chiều quá mức thì con cái sẽ không nên người."
Đốc quân "Tôi là muốn nể mặt Châu Châu Nhi."
"Được sủng mà kiêụ Sau này Châu Châu Nhi sẽ làm nữ chủ nhân, cứ lệnh sớm ban chiều đổi như vậy, con bé sẽ trở nên phù phiếm." Phu nhân nói.
Đốc quân gật đầụ
Ông ấy vẫn nhốt Cảnh Thúc Hồng, không cho anh ta ra ngoài đi lại, Cảnh Phỉ Nghiên nghe nói, rất thất vọng, nhưng không tiện tiếp tục giúp Cảnh Thúc Hồng nữa.
Bà quản sự Đại Trúc bên cạnh phu nhân nghe xong đầu đuôi câu chuyện, hơi ngạc nhiên "Đại tiểu thư nói giúp cho Thúc Hồng?"
"Châu Châu Nhi không ngốc vậy đâụ Là Phỉ Nghiên đấy." Phu nhân nói.
Bà quản sự "Cô ấy lừa cả hai đầu?"
"Lừa hai đầu dễ bị lật tẩy lắm, nó không ngốc đến thế. Nó xuyên tạc lời của người khác, lúc truyền tin thì cắt đầu bỏ đuôi, tạo ra giả tượng." Phu nhân nói.
Bà quản sự nghe xong, lòng hơi trĩu xuống "Nhìn không ra, tuổi cô ấy còn nhỏ mà tâm cơ đã như vậy."


⬅ Trước Tiếp ➡