Chương 928
"Nó rất thông minh. Mấy người nó dùng bên cạnh có vú nuôi do nhà bà ngoại Hạ gia gửi đến, cũng có hầu gái do lão phu nhân phủ Tây ban cho." Phu nhân nói.
Bên cạnh Cảnh Phỉ Nghiên có không ít cao nhân.
Mà cô ta chịu nghe lời, thiên phú lại tốt, tự nhiên là nổi bật hơn cả.
So với sự bồi dưỡng cẩn thận của cô ta, Tứ tiểu thư Cảnh Giai Đồng lại được nuôi dạy kiểu thả rông, dẫn đến Tứ tiểu thư lúc nào cũng có chút đáng yêu ngây thơ.
"... Có cần nói chuyện này cho Đại tiểu thư không ạ?"
"Nói một tiếng, bảo con bé biết tɾong lòng là được." Phu nhân nói "Con bé đã làm rất tốt rồi."
Tháng tư, hương hoa đã tàn, chỉ còn hoa đồ mi lặng lẽ nở rộ, hương thơ๓ ngan ngát khắp vườn.
Bầu trời đêm không mây, sao sáng lấp lánh, gió lùa qua cửa sổ dài ấm áp.
Nhan Tâm đối chiếu sổ sách xong, ngồi dưới đèn may g͙iày.
Lại sắp đến sinh nhật Cảnh Nguyên Chiêu rồi.
Nhan Tâm không biết tặng quà gì, năm nay vẫn dự định may một đôi g͙iày tặng anh.
"Giày vải sa tanh xanh, dùng họa tiết mây lành là đẹp." Hầu gái mới đến Vi Minh nói "Đại tiểu thư, tôi chỉ cô một bí quyết nhỏ để thêu nhanh họa tiết mây lành."
Cô ấy lấy kim chỉ ra, làm mẫụ
Phương pháp rất khéo léo, Nhan Tâm học một lần là biết.
Mọi người đều khen Vi Minh thông minh.
"Chỉ là lanh vặt thôi ạ. Tôi không thích may vá, nên toàn nghĩ cách làm cho qua. Nói về thêu thùa, tɾong viện chúng ta chỉ có tay nghề thêu của chị Bán Hạ là chắc chắn nhất." Vi Minh nói.
Bán Hạ luyện từ nhỏ, bỏ ra là công sức khổ luyện.
Vì tay nghề thêu của cô ấy là khổ luyện mà thành, không có gì hoa mỹ, cô ấy ngược lại không biết dạy Nhan Tâm thế nào.
"Vi Minh, cô thích kiểu g͙iày nào, cứ lấy đến đây tôi thêu cho cô." Bán Hạ nói.
Vi Minh cảm ơn.
Mọi người đang nói chuyện tɾong phòng, Bạch Sương như thường lệ đi ra ngoài tuần tra một vòng.
"Năm nay là năm thứ ba mình quen anh ấy rồi." Nhan Tâm thầm nghĩ.
Hy vọng mọi chuyện đều thuận lợi, có thể đính hôn sau Lập thu, sau đó gả cho anh, làm con dâu Cảnh gia. Thay anh quán xuyến hậu trạch, giúp đỡ phu nhân quản lý gia đình.
Nhan Tâm cứ ngỡ, nghĩ đến những chuyện này sẽ thấy nặng̝ trĩụ Nhưng tɾong lòng cô đã có mong chờ, lại thấy nhẹ nhõm vui vẻ vô cùng.
Mấy người đang nói chuyện phiếm, Bạch Sương quay về.
Cô ấy nói nhỏ với Nhan Tâm "Bức tường sân ở góc Tây Nam, có người từng vào."
Mọi người sững sờ.
Nhan Tâm nhìn Bạch Sương.
Bạch Sương "Tôi đã làm phòng bị."
Lớp phòng bị rất nhỏ, người bình thường không phát hiện được. Nếu không cẩn thận xông vào, Bạch Sương sẽ biết ngay.
Ví dụ như, Bạch Sương từng rắc một loại bột màu nâu sẫm lên đầu tường, giống hệt màu tường, đừng nói là ban đêm, ban ngày ban mặt cũng không nhìn ra khác biệt.
Nhưng nếu chân dẫm lên, ban đêm dùng đèn soi vào, sẽ thấy dấu vết mờ nhạt.
Đại loại như vậy.
Bạch Sương sắp xếp bảy tám kiểu phòng bị như thế. Dù là người linh hoạt đến đâu, chỉ cần đã vào là sẽ để lại dấu vết.
Đây là một tɾong những bản lĩnh giúp cô ấy nổi bật khi làm lính gác ngầm.
"Thịnh Nhu Trinh bị nhốt rồi. Bây giờ là ai mà không an phận như vậy?" Bà Phùng hỏi.
Nhan Tâm có hai đối tượng nghi ngờ Quách Ỷ Niên, Chu Quân Vọng.