Chương 929
Quách Ỷ Niên muốn làm thiếu phu nhân của chính phủ quân sự, Chu Quân Vọng có ý đồ với Nhan Tâm.
Hai người bọn họ có bản lĩnh, dưới trướng cũng có người tài, có thể phái người vào.
Những người khác thì có lòng nhưng không đủ sức.
"Là người của phủ Tây Cảnh gia sao?" Bán Hạ và chị Trình đoán vậy.
Nhan Tâm vừa mới mách lẻo, hại Tam thiếu gia Cảnh gia bị cấm túc.
Hai người sắp kết hôn, lại lần lượt bị nhốt, khiến bạn bè thân thích bên phủ Tây rất khó xử Lẽ ra nên mời Cảnh Thúc Hồng dự tiệc cưới, giờ lại không tìm thấy anh ta.
"Cứ chờ xem, vẫn chưa biết là ai." Nhan Tâm nói.
Vì vậy, Nhan Tâm đóng cửa không ra ngoài.
Cô có chút tinh ranh Cô muốn hại tôi, tôi lại không thèm lộ diện. Nếu cô thật sự có bản lĩnh thì cứ đến địa bàn của tôi, xem tôi xử lý cô thế nào.
Liên tiếp mấy ngày, tɾong ngoài viện Tùng Hương đều yên tĩnh, không có ai trèo vào nữa.
Bạch Sương tăng ℭường phòng bị.
Nhưng Trương Phùng Xuân đến tìm Nhan Tâm.
Anh ấy cầm bệnh án "Toàn là tɾúng độc nhẹ, đã là người thứ chín rồi."
Nhan Tâm cau mày "Họ có quan hệ gì?"
"Tôi đã dò hỏi kỹ, không có liên quan gì. Nơi ở cũng khác nhaụ" Trương Phùng Xuân nói "Nhưng ắt hẳn có một mối liên hệ nào đó, nối họ lại. Tôi muốn đi báo án, nhưng lại không biết có thỏa đáng không, nên hỏi ý cô trước."
Quan phủ điều tra kỹ mới biết nguyên nhân ở đâụ
Nhan Tâm mày cau càng chặt.
Cô lặng lẽ nhìn bệnh án này, đột nhiên nói với Trương Phùng Xuân "Hiệu thuốc tạm đóng cửa mấy hôm đi."
"Tại sao?"
Hiệu thuốc Nhan gia, Tết nhất cũng không đóng cửa. Không chỉ là vì kiếm tiền mà hơn hết là trách nhiệm của người thầy thuốc.
Bệnh nhân lên cơn, bất kể ngày đêm.
"Gần đây có người dò xét sân của tôi, hiệu thuốc chúng ta lại gặp phải chuyện này. Kiểu tɾúng độc nhẹ này, hiệu thuốc bình thường đều có thể giải, không nhất thiết phải là chúng ta." Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân vẫn luôn rất tin tưởng Nhan Tâm.
Nhưng lần này anh ấy có chút khó xử. Quyết định này của Nhan Tâm, thật sự có hơi cẩn thận quá mức.
Thầy thuốc nên đặt bệnh nhân lên hàng đầu, người trước mình saụ
"Lục tiểu thư, có một số bệnh chỉ hiệu thuốc chúng ta mới chữa được. Nếu bệnh nhân không tìm được thầy thuốc, bệnh đến chết, vậy chúng ta mở hiệu thuốc này còn có ý nghĩa gì?" Trương Phùng Xuân nói.
Nhan Tâm "Tôi chỉ là rất lo lắng..."
"Không có lý nào phòng trộm cả ngàn ngày. Báo cho Sở cảnh sát rồi, chuyện còn lại, không phải chúng ta có thể quản, cứ để cảnh sát đi điều tra." Trương Phùng Xuân nói.
Nhan Tâm trầm ngâm.
Trương Phùng Xuân dường như muốn khuyên. Lời đến bên miệng, lại không nỡ ép buộc cô.
Lúc Nhan Tâm ngước mắt nhìn anh ấy, anh ấy mới nói "Xảy ra chuyện tôi đảm bảo, Lục tiểu thư. Đừng đóng cửa hiệu thuốc, bệnh nhân đều trông cậy vào chúng ta đấy."
"Được. Vậy anh dặn dò người làm, mỗi tối đều phải sắp xếp hai người trực, tuyệt đối đừng lơ là. Tôi sẽ cử thêm hai phó quan đến, để phòng lỡ có chuyện." Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân nói được.
Về đến hiệu thuốc, Trương Phùng Xuân nghĩ lại lời Nhan Tâm, có chút bất an.
Anh ấy đến Sở cảnh sát trước, đưa bệnh án cho người ta xem, nói ra nghi ngờ của mình.