⬅ Trước Tiếp ➡

Người của Sở cảnh sát vốn không muốn để ý đến anh ấy. Chuyện vặt vãnh cỏn con này, không có giá trị gì, chẳng vớt vát được dầu mỡ hay công lao.
Nhưng có cấp trên đi vào, hỏi anh ấy "Cậu là người của Ôn Lương Bách Thảo Đường phải không?"
Lại nói với những người khác "Hiệu thuốc của Đại tiểu thư phủ Đốc quân."
Người của Sở cảnh sát lập tức nhiệt tình hẳn lên.
Trương Phùng Xuân nhìn người này, không quen, bèn hỏi "Đại nhân quen Đại tiểu thư nhà chúng tôi à?"
"Quen chứ. Không chỉ quen Đại tiểu thư nhà cậu mà còn quen người mà." Người đó nói.
Nhưng Trương Phùng Xuân không quen biết anh ta.
Có người giới thiệu "Đây là thứ trưởng Quách."
Trương Phùng Xuân vốn không biết mối quan hệ của Nhan Tâm và Quách gia, cũng không biết thứ trưởng Quách rốt cuộc là ai, chỉ nói ra thắc mắc của mình.
Quách Đình bảo người ghi lại, còn lái xe đưa anh ấy về hiệu thuốc.
"Sau này có chuyện gì, cậu cứ đến Sở cảnh sát tìm thẳng tôi." Quách Đình nói với anh ấy "Chuyện của Đại tiểu thư nhà cậu, tôi có thể góp sức đương nhiên sẽ cố hết sức. Tôi còn phải nịnh bợ cô ấy mà."
Trương Phùng Xuân "Đại nhân nói đùa rồi."
"Không nói đùa. Bạch Sương bên cạnh cô ấy là người tɾong lòng tôi. Tôi đang đợi Đại tiểu thư gật đầu, gả người cho tôi." Quách Đình cười nói.
Trương Phùng Xuân hơi ngạc nhiên.
Bên Sở cảnh sát cử người đến tuần tra một vòng, đi điều tra chuyện này.
Trương Phùng Xuân cân nhắc có nên nói cho Nhan Tâm biết không.
Nếu nói cho cô nghe, cô lại muốn đóng cửa hiệu thuốc, vậy sao đành lòng với bà con lối xóm?
Cuối xuân trời chợt ấm rồi lại lạnh, không ít người ngã bệnh.
Trương Phùng Xuân cẩn thận phòng bị, hiệu thuốc mỗi ngày đều rất chuyên tâm, bản thân anh ấy đi sớm về khuya, không để xảy ra chút sai sót nào.
Phó quan Nhan Tâm cử đến cũng tận tâm làm nhiệm vụ.
"Đại tiểu thư nói mấy hôm nay cô ấy không đến hiệu thuốc. Nếu có người nhắm vào cô ấy, ngược lại sẽ liên lụy đến người vô tội." Bạch Sương nói vậy.
Trương Phùng Xuân cảm ơn.
Phía Nhan Tâm, một mặt điều tra xem ai đang định trèo tường, mặt khác tra rõ thân phận thật của cô hầu gái tên Thạch Tiểu Lam ở chính viện.
Lúc sự việc sắp có manh mối thì bên Trương Phùng Xuân lại xảy ra chuyện.
Dạo này Trương Phùng Xuân ngày nào cũng ở hiệu thuốc, bận không ngơi tay.
Anh ấy toàn không về nhà ăn tối.
Vợ anh ấy là Vương Nguyệt Nhi đã qua 3 tháng đầu thai kỳ, bây giờ ăn được ngủ được, tinh thần rất tốt, không chịu ngồi yên.
Thấy Trương Phùng Xuân không về nhà, Vương Nguyệt Nhi chuẩn bị mấy món anh ấy thích ăn, định mang đến hiệu thuốc.
Vương Nguyệt Nhi lớn lên ở con phố này từ nhỏ, rất rành địa hình. Buổi tối cô ấy đi một mình, còn đi đường tắt.
Khi cô ấy nhìn thấy có người lén lén lút lút ở cửa sau hiệu thuốc, Vương Nguyệt Nhi hét lớn "Ai đó? Có người..."
Cô ấy vừa dứt lời, người đó đột nhiên tấn công cô ấy.
Lúc Nhan Tâm nghe được tin là sáng hôm sau, phó quan của cô truyền về.
"Người tỉnh rồi, may quá. Đứa bé không giữ được." Phó quan nói.
Nhan Tâm lập tức đến nhà Trương Phùng Xuân.
Tối qua Vương Nguyệt Nhi bị kẻ xấu tấn công. May mà giọng cô ấy vang, la lớn gọi hàng xóm đến nên mới giữ lại được một mạng.


⬅ Trước Tiếp ➡