⬅ Trước Tiếp ➡

Phu nhân “Châu Châu Nhi, mấy năm nay con cũng đã trải qua một số chuyện. Người khác tát vào mặt con, lùi một bước có đổi lại được hòa bình không?”
Lòng Nhan Tâm đau nhói.
Đạo lý này, kiếp trước cô đáng lẽ phải hiểu, cứ khăng khăng dùng khuôn khổ trói buộc mình, mãi đến kiếp này mới tháo gỡ được gông cùm.
“Không có Hòa bình là dựa vào lấy chiến tranh để dập tắt chiến tranh.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân gật đầu “Đúng, hòa bình là dùng máu tươi tô vẽ nên, không phải dùng sự nhún nhường đổi lấy.”
Lại nói với cô “Sau này con sẽ làm nữ chủ nhân của phủ Đốc quân, Châu Châu Nhi. Lòng phải nhẫn tâm hơn một chút. Đêm đó, con có thể xử lý luôn cả Quách Đình.”
Nhan Tâm sững sờ.
Một câu nói đã dấy lên ngàn lớp sóng tɾong lòng cô. So với phu nhân, Nhan Tâm hành sự quá bị động.
Phu nhân vỗ nhẹ lên tay cô “Không sao, ngày tháng còn dài. Sau này mẹ từ từ dạy con.”
“Mẹ, con sẽ dốc lòng học ạ.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân mỉm cười.
Bà ấy nói Cảnh Nguyên Chiêu có thể tìm được Nhan Tâm là phúc khí của anh.
Bà ấy không trách Nhan Tâm.
Phu nhân nhìn bản chất, bà ấy biết Nhan Tâm không sai.
Buổi tối, vẫn là Cảnh Nguyên Chiêu, Nhan Tâm và phu nhân ba người ăn cơm.
Không nói chuyện Quách gia nữa, sợ mất hứng.
Bọn họ nói về trang trí nội thất của căn lầu nhỏ, đã sắp xếp gần xong, đồ đạc đang lục tục chuyển vào.
“Phòng ngủ chính dùng một chiếc giường sắt lớn kiểu Tây, hay là giường rút gỗ kiểu xưa?” Phu nhân hỏi.
Nhan Tâm “Giường sắt lớn, thời thượng hơn.”
Giường rút gỗ tuy đẹp, hữu dụng͟͟, nhưng trông có vẻ cũ kỹ, còn cần phối với cả phòng đồ đạc cũ mới hợp, càng thêm cũ kỹ.
Cô muốn sống cuộc sống mới.
“Nghe Châu Châu Nhi. Tối nay đừng đi, mai đến chọn ga giường và rèm cửa.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm vâng dạ.
Cô và Cảnh Nguyên Chiêu ở lại phủ Đốc quân.
Anh có một chỗ ở ngoài viện, bình thường đều có người dọn dẹp, Nhan Tâm vẫn ở chỗ Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù hóng chuyện với cô ấy, hỏi cô ấy có biết chuyện Quách Ỷ Niên mất tích không.
“Nam Thù, tôi biết, nhưng tôi không thể nói chi tiết cho cô.” Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù rất thông suốt, nghe vậy giật nảy mình.
Rất nhiều lời, không cần nói quá rõ ràng. Lời “không thể nói”, tɾong ngữ cảnh cụ thể, tương đương với đã nói tất cả.
Trương Nam Thù hiểu ra, bèn chuyển chủ đề “Bên phu nhân đã chuẩn bị xong xuôi phần của hồi môn cuối cùng cho Thịnh Nhu Trinh rồi.”
Lại nói “Có một cây san hô, đặc biệt đẹp. Tôi hỏi xin phu nhân, phu nhân vậy mà thật sự cho tôi.”
Nhan Tâm “... Thật à?”
“Ở kho dưới lầu đó, tôi dẫn chị đi xem.” Trương Nam Thù nói.
Phu nhân chuẩn bị cho Thịnh Nhu Trinh rất nhiều của hồi môn, lục tục mới chuyển đến.
“Của hồi môn đều cần tuân thủ the0 quy tắc nhất định. Trước đây, hai cô con dâu cũng là một trăm hai mươi tám rương hồi môn, nhưng số lượng tài sản h0àn toàn khác nhaụ
Mấu chốt là ở trọng lượng của rương. Của hồi môn phu nhân chuẩn bị cho Thịnh Nhu Trinh, nhìn trên danh sách vẫn là nhiều như vậy, nhưng trọng lượng ít nhất đã giảm năm phần.” Trương Nam Thù nói.
Cô ấy lấy một cây san hô tɾong suốt rực rỡ cho Nhan Tâm xem “Đồ tốt như vầy, rất khó tìm. Bây giờ phu nhân lại tùy tay tặng cho tôi.”
Nhan Tâm “...”
Quách gia vẫn đang tìm Quách Ỷ Niên.


⬅ Trước Tiếp ➡