⬅ Trước Tiếp ➡

Lâu dần, chính bọn họ cũng nghi ngờ, tối hôm đó rốt cuộc Quách Ỷ Niên có từng đến hiệu thuốc của Nhan Tâm hay không.
Quách Ỷ Niên sắp xếp Thạch Tiểu Lam vào công quán Khương gia, cô hầu gái đó vẫn còn ở lại tɾong công quán Khương gia.
Lúc đó đã có người ở sau lưng thêm dầu vào lửa.
Có phải là chim sẻ rình sau lưng không?
Quách Đình rất ċһán nản.
Thử đủ mọi cách, nhưng vẫn không thấy tung tích Quách Ỷ Niên.
Cô ta sống không thấy người, chết không thấy xác.
Quách Đình vậy mà lại tìm đến Bạch Sương.
Bạch Sương ra ngoài, bàn giao công việc với Bội Lan ở biệt quán của Cảnh Nguyên Chiêu, giữa đường bị Quách Đình chặn lại.
“Thứ trưởng Quách có việc?” Bạch Sương tấp xe vào lề, lạnh lùng hỏi anh ta.
Quách Đình đánh giá cô ấy, một lúc lâu không lên tiếng.
Vẻ thiếu kiên nhẫn trên mặt Bạch Sương, tɾong hơi thở nồng đậm đều mang mấy phần mùi vị ċһán ghét.
“Không có việc gì tôi về trước đây.” Bạch Sương nói.
Cô ấy tuy không kiên nhẫn nhưng rất cảnh giác, tay bất cứ lúc nào cũng có thể rút khẩu súng ngắn giắt ở sau e0.
“Bạch Sương, cô chưa bao giờ nói chuyện tử tế với tôi, ngoại trừ đêm đó.” Quách Đình đột nhiên nói.
Bạch Sương “Gì cơ?”
“Đêm em gái tôi mất tích, tôi đến Ôn Lương Bách Thảo Đường. Rõ ràng các cô không báo án, nhưng lúc tôi đến nói tình tiết vụ án, cô lại nói với tôi rất nhiềụ” Quách Đình nhìn chằm chằm cô ấy.
Tay của Bạch Sương sắp chạm đến súng của mình “Rốt cuộc thứ trưởng Quách rốt cuộc muốn nói gì?”
“Lúc đó các cô quả thực là chờ cá lọt lưới, chờ đợi tính kế em gái tôi, phải không?” Anh ta hỏi.
Bạch Sương “Quách tiểu thư vẫn chưa tìm được à?”
“Cô biết em ấy ở đâu ” Quách Đình nói “Bạch Sương, có thể giúp tôi cầu xin một tiếng được không? Bảo chủ của cô thả Ỷ Niên ra. Yêu cầu gì, Quách gia chúng tôi đều sẽ đồng ý.”
“Chủ của tôi không bắt em gái anh.” Bạch Sương nói.
“Nhưng tại sao lúc đó cô lại rất khác thường, bằng lòng nói chuyện tình tiết vụ án với tôi?” Quách Đình bức hỏi.
Bạch Sương cười lạnh “Anh tự suy đoán thì tự mình đi mà chứng thực.”
Anh có tư cách gì bắt tôi phải chứng minh cho anh xem?
Cô ấy xoay người định đi.
Quách Đình “Bạch Sương, tôi luôn cảm thấy hai chúng ta không phải là không có duyên phận. Cầu xin cô, cứu em gái tôi một mạng.”
“Tôi chỉ là người làm công, Quách thiếu gia.” Bạch Sương đổi cách xưng hô.
Cô ấy từ thứ trưởng Quách đổi thành Quách thiếu gia, Quách Đình mới nghe ra sự thận trọng tɾong lời nói trước đó của cô ấy. Bây giờ, chút ý kính trọng mỏng manh đó đã không còn.
“Quách thiếu gia” là một từ mang ý nghĩa xấụ
“Anh là Đại thiếu gia, sư trưởng nhà anh càng là nhân vật lớn. Chuyện các anh không làm được, lại cố ý đến hỏi tôi, đây không phải là làm khó tôi sao?
Miệng thì nói cầu xin tôi, sao, tôi rất thấp hèn, anh vừa cầu xin là tôi phải cảm kích rơi nước mắt, liều chết vì anh à? Chữ "cầú của anh rất quý giá sao?” Bạch Sương nói.
Quách Đình “Ý tôi không phải vậy...”
“Trong lời nói ngoài lời nói của anh đều là ý này.” Bạch Sương nói “Anh cũng không sai, tôi là một người đầy tớ. Nhưng tôi không phải là đầy tớ của anh, đừng có ra vẻ bề trên với tôi.”
Cô ấy xoay người lên xe ô tô.


⬅ Trước Tiếp ➡