⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Phỉ Nghiên cười đánh giá Nhan Tâm, nói với cô "Chúc mừng chị. Qua hôm nay, chúng em phải gọi chị là chị dâu rồi."
Nhan Tâm sững sờ.
Cảnh Giai Đồng không hiểu nhìn em gái "Cái gì?"
Cảnh Phỉ Nghiên dường như hối hận vì lỡ lời, sắc mặt hơi thay đổi "Không phải tiệc đính hôn sao?"
Cảnh Giai Đồng "Nghe nói là sinh nhật anh cả, không nói là tiệc đính hôn."
"Em thấy cách bày trí ở sảnh chính này có rất nhiều hoa tươi điểm xuyết, lại có ban nhạc người Nga chờ ở phía saụ Anh cả tổ chức sinh nhật không cần thiết phải long trọng đến thế." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Giai Đồng "Là cha nói cho em biết à? Chị không biết."
Nhan Tâm "..."
Chẳng trách Cảnh Nguyên Chiêu vốn dĩ qua loa lại nhất quyết tổ chức tiệc sinh nhật lớn.
Chẳng trách Trương Nam Thù tặng trang sức cho cô ấy, còn cầm nhẫn bắt cô thử cả buổi.
Nhan Tâm không nghi ngờ hai người họ, tâm tư không đặt vào người mình, nên đã bỏ qua điểm này.
Cô vẫn luôn từ chối chuyện đính hôn.
Nhưng sau khi trải qua biến cố lần này của Trương Phùng Xuân, Nhan Tâm đã nghĩ thông suốt rất nhiềụ
Mấy mối lo ngại trước đây, cô đều đã buông bỏ, cô bằng lòng đính hôn sớm.
Cô ngồi đó, tâm trạng trở nên nhẹ nhõm, như ngồi trước cửa sổ lúc bình minh, chờ đợi mặt trời mọc. Cô biết thứ sắp chào đón mình là ánh sáng.
"Phỉ Nghiên, cảm ơn em đã nhắc chị." Nhan Tâm cười nói.
Cảnh Phỉ Nghiên thở phào nhẹ nhõm "Em còn tưởng em gây họa rồi."
"Không có, ngày vui mà, nói gì cũng được." Nhan Tâm nói.
Cảnh Phỉ Nghiên cũng cười rộ lên.
Rất nhanh, Đốc quân và phu nhân được Cảnh Nguyên Chiêu dìu đi vào.
Phía sau họ còn có mấy vị quan chức cấp cao của chính phủ quân sự, đều là phe cánh của Cảnh Nguyên Chiêụ
Làm phu nhân quan lớn, ai nấy đều tinh ranh. Nhìn Đốc quân một thân quân phục mới tinh, trước ngực đe0 huân chương tua rua, phu nhân mặc sườn xám màu đỏ thêu mẫu đơn chỉ vàng, mấy vị phu nhân quan lớn giật giật mí mắt.
Đốc quân thì không nói, phu nhân vốn rất kín tiếng, Tết nhất bà ấy cũng chưa từng ăn mặc phú quý thế này
Có chuyện
Vốn dĩ nói là Cảnh Nguyên Chiêu tổ chức sinh nhật, chỉ mời bạn bè đồng trang lứa, các phu nhân quan lớn chỉ thuộc dạng đi kèm. Không ngờ lại có mấy nhân vật lớn tới.
Khung cảnh này đã để lộ manh mối.
Còn Cảnh Nguyên Chiêu thì mặc tây trang và áo ghi lê, ăn diện rất thời thượng.
Còn có phóng viên, sớm đã đứng ở hai bên trái phải, chụp ảnh cho Đốc quân, phu nhân và Cảnh Nguyên Chiêụ
"Là chuyện lớn hả?"
"Chắc chắn là chuyện vui. Xem sắc mặt phu nhân kìa, chưa bao giờ vui vẻ như vậy."
"Tại sao không nói trước một tiếng?" Cũng có phu nhân lo lắng "Tôi còn chưa chuẩn bị quà."
"Chắc người trẻ tuổi muốn tạo bất ngờ."
Nhan Tâm đã đứng dậy, lại gọi cả hai chị em Cảnh Giai Đồng, Cảnh Phỉ Nghiên, đi về phía Đốc quân và phu nhân.
Phu nhân đánh giá Nhan Tâm, cười nói "Bộ sườn xám này đẹp, nhưng trang điểm nhạt nhòa quá."
Nhan Tâm "Lát nữa con vào nhà vệ sinh dặm thêm son."
"Dặm thêm đi. Trông rạng rỡ hơn thì tốt." Phu nhân nói.
Những thứ khác không có gì không ổn.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn Nhan Tâm cười, lúm đồng tiền sâu hoắm.
Nhan Tâm mỉm cười đáp lại.
Đốc quân và phu nhân ngồi vào bàn chính, Nhan Tâm muốn vào nhà vệ sinh dặm lại trang điểm, Cảnh Nguyên Chiêu đi the0 cô.


⬅ Trước Tiếp ➡