⬅ Trước Tiếp ➡

"... Em đoán ra rồi à?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi cô.
Đốc quân và phu nhân đến một cách long trọng, mà trên mặt Nhan Tâm lại không có chút kinh ngạc nào, Cảnh Nguyên Chiêu liền hiểu ra, cô đã biết rồi.
"Không phải đoán ra, là Phỉ Nghiên nói cho em biết." Nhan Tâm nói.
Lại nói "Sao không nói trước với em? Lỡ như em không đồng ý thì sao?"
"Em đồng ý hay không, anh còn cần phải hỏi mới biết à? Anh muốn cưới em muốn phát điên lên, thế nào cũng phải tạo bất ngờ vào hôm nay." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "..."
Anh đoán tâm tư của cô rất chuẩn.
Phụ nữ đôi khi khẩu thị tâm phi, tự lừa mình dối người, duy chỉ không lừa được mắt của Cảnh Nguyên Chiêụ
Anh giỏi lấn tới, nhưng chưa bao giờ vượt ranh giới, vì anh biết phân tích lòng người.
Ví dụ như, anh và Nhan Tâm làm loạn ở trên giường, nhưng không làm bước cuối cùng, anh biết Nhan Tâm không dám, sợ mang thai trước hôn nhân.
Lại ví dụ như, anh nhìn ra Nhan Tâm đã không còn bài xích chuyện đính hôn nữa, bèn vội vã mượn sinh nhật mình để sắp xếp màn này.
"Em thì không bị bất ngờ, chỉ có khách khứa bị bất ngờ thôi." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Em thông minh quá, muốn làm em bất ngờ quá khó. Anh cũng là thử xem sao, được thì được, không được cũng phải đính hôn. Hôm nay ván đã đóng thuyền rồi."
Nhan Tâm bật cười.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy cô, hôn lên môi cô "Có bằng lòng không?"
"Em nói không bằng lòng, anh có thể buông tay để em chạy à?" Nhan Tâm hỏi anh.
"Không thể nào, em không thoát khỏi bàn tay của anh đâụ" Anh nói.
Nhan Tâm "..."
"Có yêu cầu gì không? Qua hôm nay, em chính là thiếu phu nhân tương lai rồi, sau này đều phải buộc chung với anh, chết rồi cũng phải chôn cùng một mộ với anh." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Ngày vui mà, anh nói mấy cái này "
"Không kiêng kỵ gì cả. Nói đi, em có yêu cầu gì?"
"Chỉ một." Nhan Tâm nói.
Nhan Tâm sắp đính hôn rồi.
Cô tạm thời chỉ có một yêu cầu với Cảnh Nguyên Chiêụ
"Trước đây em đã từng đưa ra yêu cầu này. Hoàn cảnh lúc đó không thích hợp, không đủ nghiêm túc. Bây giờ, em chỉ nhắc lại chuyện cũ." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ""Mãi mãi nói thật với em"?"
"Đúng, mãi mãi nói thật với em." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Anh hứa với em."
"Đập tay thề đi." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Nhan Tâm, Cảnh Nguyên Chiêu anh cả đời này, mãi mãi chân thành với em. Chuyện em hỏi anh, anh đều sẽ nói thật, không giấu giếm, không lừa gạt "
Anh đập vào lòng bàn tay cô.
Ba cái, tiếng nào tiếng nấy giòn giã.
Lòng bàn tay Nhan Tâm bị đập đến hơi tê. Cô thu tay về, nhón chân nhẹ nhàng hôn lên cằm anh "Cảm ơn."
Cũng hỏi anh "Còn anh thì sao? Có yêu cầu gì?"
"Anh cũng có một."
"Anh nói đi."
"Đừng trốn khóc một mình. Có chuyện gì buồn, có thể nói với anh, hoặc nói với người khác." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Được."
Hai người cứ thế thỏa thuận xong.
Bữa tiệc từ tiệc sinh nhật, rất tự nhiên chuyển sang tiệc đính hôn.
Tiệc đính hôn kiểu Tây, vốn dĩ không có quy tắc gì, mọi người đều tự liệu mà làm.
Cảnh Nguyên Chiêu nói lời chúc rượu "Hôm nay là tiệc đính hôn của tôi và tiểu thư Nhan Tâm. Đính hôn là chuyện lớn, cho nên mời các vị thân thích và bạn bè đến làm chứng."
Mọi người "..."


⬅ Trước Tiếp ➡