Chương 959
“Cố gắng giải quyết xong xuôi chuyện ở Nghi Thành tɾong mấy tháng này, bên Hồng Kông cũng cần báo trước một tiếng. Có lẽ là ba tháng saụ” Anh ta nói.
Nhan Tâm gật đầụ
Chu Quân Vọng “Tôi còn muốn tham dự xong đám cưới của cô rồi mới đi.”
Anh ta nhìn kỹ cô "Sẽ mời tôi chứ?”
Nhan Tâm cười cười “Anh không chỉ là bạn của tôi mà còn là bạn của A Chiêụ Đương nhiên sẽ mời anh.”
A Chiêu…
Chu Quân Vọng nhấm nháp hai chữ này.
Một cơn đau nhói, như dùi đâm vào tim.
Nụ cười của anh ta tan biến, không thể nào gom lại được nữa. Ánh đèn màu vàng cam trên đỉnh đầu lập tức đè lên anh ta, bao trùm lên người anh ta ánh sáng và sự nặng̝ nề.
“Nếu không có chuyện gì khác, vậy tôi xin tạm biệt trước.” Nhan Tâm lần này đứng dậy.
Chu Quân Vọng cũng đứng dậy “Được, nghỉ ngơi sớm đi.”
Nhan Tâm từ quán cà phê ra, Bạch Sương lái xe chờ sẵn.
Cô im lặng lên xe.
Xe chạy được một đoạn, Nhan Tâm mới h0àn hồn, hỏi Bạch Sương “Chị Nhân và em Dung đâu rồi?”
“Chu Nhị thiếu gia lái xe tới, cậu ta đưa hai người họ đi rồi.” Bạch Sương nói.
Nhan Tâm gật đầụ
Cô nhắm mắt dưỡng thần, không nói gì nữa.
Xe chạy về viện Tùng Hương.
Chu Mục Chi tự mình lái xe, đưa Miêu Nhân về trước, sau đó đưa Phó Dung về phòng khiêu vũ Lệ Hiên.
Thực ra phòng khiêu vũ Lệ Hiên ở ngay con phố ăn cơm, Phó Dung có thể đi bộ về, nhưng Chu Mục Chi nhất quyết đòi cô ấy cùng đưa Miêu Nhân về.
Anh ta nói “Tôi và em đều là người trẻ tuổi, tôi đưa cô ấy về một mình không tiện.”
Miêu Nhân không nhịn được cười.
Phó Dung lườm anh ta một cái, rồi lên xe.
Đưa Miêu Nhân về xong, hai người họ quay về, Chu Mục Chi cố ý ghé sát lề đường dừng xe “Em ngồi lên ghế phụ đi. Cứ ngồi mãi ở sau, tôi giống tài xế của em quá.”
Phó Dung “Tôi không dám.”
Chu Mục Chi giống như con gà lôi vểnh đuôi, nghe thấy lời này, lập tức sắp đắc ý “Tôi có ăn thịt em đâụ”
Phó Dung “Anh xịt nước hoa nhiều quá, tôi ngồi ghế phụ không thở nổi.”
Chu Mục Chi “…”
“Anh cũng đâu phải đám đào mỏ, xịt cả người toàn nước hoa, lại còn vuốt cả đầu toàn dầụ” Phó Dung không nhịn được lại nói.
Thật sự không thể nhìn nổi.
“Ngồi lên đằng trước mà mắng. Em ngồi sau lườm nguýt, tôi không nhìn thấy.” Chu Mục Chi nói.
Phó Dung không thèm để ý đến anh ta.
Giằng co một lúc, Phó Dung đổi sang ghế phụ.
Chu Mục Chi lái xe, tɾong lúc xe qua giao lộ, anh ta nhìn thấy tay Phó Dung đặt bên cạnh, bèn nắm lấy.
Phó Dung giật nảy mình “Anh lái xe cho cẩn thận.”
“Một tay lái vẫn được.” Chu Mục Chi nói.
Cô ấy không bảo anh ta buông ra mà là dặn anh ta lái xe cho cẩn thận.
“Buổi tối tan ca, cùng đi ăn khuya nhé?” Anh ta hỏi cô ấy.
Phó Dung rút tay về. Cô ấy nín thở, một lúc lâu sau mới mở miệng “Anh không có việc gì đàng h0àng để làm à? Cứ suốt ngày lêu lổng ở phòng khiêu vũ.”
“Tôi ăn chơi hưởng lạc chính là việc đàng h0àng.” Chu Mục Chi nói.
Phó Dung hừ một tiếng.
“Bảo tôi đi quản bến tàu, vậy phải đền bao nhiêu tiền chứ? Bảo tôi quản nhà máy hay là quản phòng khiêu vũ?” Chu Mục Chi lại nói.
Phó Dung “…”
Cô ấy đúng là không nghĩ tới tầng này.