⬅ Trước Tiếp ➡

Chu Mục Chi “Người không có năng lực, làm cái gọi là việc đàng h0àng, chẳng qua là thêm phiền phức cho gia đình. Thà cứ nhàn rỗi, không để cha tôi lo lắng, thế mới là hiếu thuận.”
Phó Dung hơi kinh ngạc.
Cô ấy thật sự không ngờ, anh ta lại nói ra những lời như vậy.
Phó Dung ngẫm nghĩ về những lời anh ta nói, tɾong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Cô ấy luôn cảm thấy anh ta là kẻ đầu óc rỗng tuếch, chẳng có chút hồn vía nào. Không ngờ anh ta cũng có suy nghĩ riêng. Chỉ là suy nghĩ của anh ta đơn giản và chất phác hơn.
Nói cách khác, anh ta rất lạc quan.
Anh ta tin tưởng cha và anh trai, đồng thời cũng tự biết mình không có bản lĩnh.
"Chấp nhận sự tầm thường" là một quá trình rất khó khăn, đó là một dạng tu dưỡng bản thân.
Việc Chu Mục Chi có thể thấu hiểu điều này khiến Phó Dung rất bất ngờ.
Trở lại phòng khiêu vũ, có một người đang đứng đợi trước cửa văn phòng của Phó Dung.
Đó là một người đàn ông trạc tứ tuần, vóc người trung bình. Ông ta không béo không gầy, chẳng đẹp cũng chẳng xấụ Trên mặt tre0 một nụ cười hòa nhã.
"Dung Dung, đây là danh sách hàng hóa lần trước hương chủ Tôn cần." Người đàn ông đưa tập tài liệu cho Phó Dung, nhìn thấy Chu Mục Chi thì cười nói "Cháu trai cũng ở đây sao?"
Chu Mục Chi nhìn người này, hơi nhíu mày "Chú Phó đến làm gì vậy?"
"Việc công thôi." Phó Nguyên nói.
Phó Nguyên là một đường chủ của Thanh Bang, thân phận địa vị ngang hàng với Trình Tam Nương, bước ra ngoài cũng là một ông trùm Thanh Bang.
Ông ta làm việc với hương chủ Tôn đã coi như là hạ mình rồi, nay lại chạy tới đưa tài liệu cho Phó Dung, đúng là dụng͟͟ ý của kẻ say không nằm ở rượụ
"... Dung Dung có tiền đồ như vậy sao, có thể bàn việc công với chú Phó cơ đấy?" Chu Mục Chi sa sầm mặt mày.
Phó Nguyên cũng không vui vẻ gì "Mục Chi, cậu có ý gì?"
Chu Mục Chi dáng người cao lớn, tính tình thô lỗ lại mang dáng vẻ công tử bột.
Anh ta lập tức đẩy Phó Nguyên một cái "Già đầu rồi thì giữ chút liêm sỉ đi Trong nhà vợ lớn vợ bé cả đống, còn chạy đến đây quấy rầy con gái nhà người ta, thật bẩn thỉu "
Đường chủ Phó giận tím mặt.
Chu Mục Chi còn ngang ngược và hung dữ hơn ông ta.
"Lão g͙ià chết tiệt, ông mà còn dám đến chỗ Dung Dung nữa, ông đây đánh chết ông " Chu Mục Chi quát.
Có người chạy tới can ngăn, tách hai người bọn họ ra.
Phó Dung đẩy Chu Mục Chi, bảo anh ta đi vào văn phòng của cô ấy.
Vừa bước vào cửa, khóe môi cô ấy khẽ nhếch lên một nụ cười, nhưng rồi lại bị cô cố tình kìm nén xuống.
Đóng cửa lại, Phó Dung rót nước cho Chu Mục Chi.
Miệng cô ấy nói “Việc gì phải chấp nhặt với ông ta? Lát nữa anh trai anh lại đánh anh đấy.”
Nhưng biểu cảm lại là thoải mái vui vẻ.
Tâm trạng cô ấy không tệ.
Chu Mục Chi “Ông ta thường xuyên đến à?”
“Thỉnh thoảng.” Phó Dung nói.
Lông mày hơi nhíu lại.
Đường chủ Phó Nguyên là một người khôn ranh. Lần đầu gặp mặt, ông ta hỏi Phó Dung tên gì.
Phó Dung nói cho ông ta biết.
“Cùng họ, có thể nhận họ hàng. Nếu cô không chê thì sau này cô chính là cháu gái của tôi.” Phó Nguyên nói.
Phó Dung lập tức nhìn sư phụ của mình.


⬅ Trước Tiếp ➡