Chương 968
“… Tất nhiên là so với anh h0àn toàn không đáng kể. Lữ tọa vẫn chưa có tin tức gì truyền về.” Đường Bạch chuyển chủ đề.
Cảnh Nguyên Chiêu cũng thu lại tâm tư.
“Lần trước truyền tin cho cậu, có lẽ có ích cho cậụ” Cảnh Nguyên Chiêu nói "Tôi thật sự có chút lo lắng, chuyến đi này của cậu rất nguy hiểm.”
Sau đó lúc Đường Bạch nghỉ ngơi một mình, anh ấy nghĩ về chủ của mình.
Cảnh Nguyên Chiêu là một người rất phóng khoáng.
Ngay cả khi anh nói kiêng dè Thịnh Viễn Sơn cướp mất cô gái mình yêu, anh vẫn rất tin tưởng Thịnh Viễn Sơn, cũng sẽ lo lắng cho sự an nguy của anh ấy.
Chúng ta cạnh tranh, tôi sẽ dùng thủ đoạn thắng cậu, nhưng không ảnh hưởng đến việc tôi ngưỡng mộ cậu, trọng dụng͟͟ cậụ
Đường Bạch liền cảm thấy tương lai chủ nhà mình nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn.
Sau Tết Đoan Dương, mùa mưa ở Nghi Thành đã đến. Hoa trà my nở đầy tường, tɾong mùa mưa cánh hoa trắng muốt long lanh, hương thơ๓ thoang thoảng không tan.
Khắp nơi oi bức, ẩm ướt, vạn vật sinh sôi.
Chu Quân Vọng lại tìm Nhan Tâm.
Anh ta nói muốn tặng quà cưới cho Nhan Tâm.
Nhan Tâm không nhận, chỉ thản nhiên hỏi anh ta "Quân gia, lần trước Quách Ỷ Niên sắp xếp người vào công quán Khương gia, anh có giúp đỡ đúng không?"
Chu Quân Vọng lần này rất thành thật "Phải."
"Thất Bối Lặc có biết không?" Nhan Tâm hỏi anh ta.
Chu Quân Vọng "Đảng Bảo Hoàng xảy ra chút chuyện, gần đây anh ta đã rời khỏi Nghi Thành. Anh ta cũng không có tâm tư quản mấy chuyện vặt vãnh này."
Nhan Tâm "Ừm."
"Muốn anh ta biết à?"
"Không sao cả." Nhan Tâm nói "Anh có biết Quách Ỷ Niên và Quách Đình muốn tìm người hại tôi không?"
Ánh mắt Chu Quân Vọng siết lại.
Trong khoảnh khắc này, anh ta vô cùng mâu thuẫn, trả lời thế nào cũng không ổn.
Nói biết, tức là tiếp tay cho kẻ xấu hại Nhan Tâm, nói không biết, đó là coi Nhan Tâm như kẻ ngốc.
"... Hầu gái đó chắc chỉ là một con cờ." Chu Quân Vọng nói.
Anh ta né nặng̝ tìm nhẹ.
Nhan Tâm cười cười "Quân gia, anh nói thích tôi, vậy anh thích tôi ở điểm nào? Thích tôi thê thảm nhếch nhác à?"
Chu Quân Vọng im lặng.
Nhan Tâm "Gần đây chúng ta đừng gặp nhau nữa. Nếu còn gặp lại anh thì tôi sẽ không kìm được mà hận anh."
Quay về viện Tùng Hương, Nhan Tâm đi tắm, thay một bộ váy áo vải hè rộng rãi thoải mái.
Cô gọi mọi người ở viện Tùng Hương đến, nói với họ "Gần đây cơ hội rất tốt, bất kể là Chu Quân Vọng hay Chương Dật đều rất rối loạn. Bên Quách gia cũng là một mớ hỗn độn. Tôi muốn mượn dao giết người."
Chị Cát và Vi Minh là người mới đến, nghe vậy rất kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhaụ
Những người khác thì đều vực dậy tinh thần, ngồi thẳng người, chờ Nhan Tâm căn dặn.
"Lần này, đến lượt chúng ta bày bố, không làm con cờ của người khác. Mọi người tạm thời không cần làm gì cả. Chỉ là tɾong ngoài sân đều phải cẩn thận, ra ngoài mỗi bước đều phải thận trọng.
Nếu thấy chỗ nào không ổn thì lập tức báo cho tôi hoặc Bạch Sương, mỗi một nơi đều phải cẩn thận." Nhan Tâm nói.
Mọi người vâng dạ.
Nhan Tâm dặn dò xong, gọi Bạch Sương đến.
"Mấy ngày nay, Quách gia nghe ngóng tung tích của Quách Ỷ Niên, đã tìm những mối nào?" Nhan Tâm hỏi.
Bạch Sương "Chủ yếu có ba đường."
"Có đường nào chúng ta nắm được không?" Nhan Tâm lại hỏi.