Chương 980
“Em muốn đi đê biển không? Thôi không đi nữa, ồn ào lắm. Chúng ta tìm chỗ thanh tịnh một chút.” Cảnh Nguyên Chiêu nói "Chúng ta ra khỏi thành.”
Nhan Tâm “…”
Cô không thể cãi lại ý tưởng kỳ lạ của anh, đành phải đi cùng anh.
Cảnh Nguyên Chiêu đưa cô đến một trang trại ở ngoại ô.
Trang trại ven sông, có thuyền ô bồng sạch sẽ, Cảnh Nguyên Chiêu chèo nó ra giữa sông.
Tối nay không có ánh trăng, chỉ có sao sáng lấp lánh, khắp nơi tối om, chỉ còn lại ngọn đèn khí mỏng manh ở đầu thuyền, rọi sáng một vùng nước nhỏ.
Trong thuyền ô bồng trải chăn nệm.
Cảnh Nguyên Chiêu không làm gì cả, chỉ để Nhan Tâm dựa vào anh nằm xuống.
“… Đến đây làm gì?”
“Ngắm sao, nghe tiếng nước.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm “…”
“Mẹ anh đã chọn ngày cưới rồi, sau Tết Trung thu, mùng bảy tháng chín.” Cảnh Nguyên Chiêu nói với cô.
Lòng Nhan Tâm khẽ động.
“Những ngày sau này sẽ vất vả hơn cuộc sống ở viện Tùng Hương. Anh thật sự sợ em hối hận vì đã gả cho anh.” Anh nói.
Nhan Tâm “Xem thường em vậy sao? Em đã đồng ý rồi, sao có thể hối hận?”
“Anh xem thường chính mình.” Anh cười nói "Một đống việc. Châu Châu Nhi, em nhất định sẽ nhớ cuộc sống vui vẻ khi ở viện Tùng Hương.”
Lòng Nhan Tâm khẽ động.
Cô khẽ cắn môi.
Đại phu nhân chết rồi, trên dư luận Nhan Tâm ẩn nhà Đốc quân cho cô, cô cũng dọn dẹp xong rồi.
Nhưng cô vẫn chưa dọn nhà.
Cảnh Nguyên Chiêu biết, cô rất hưởng thụ sự an nhàn hiện tại.
Anh sắp cưới cô, tự tay phá vỡ sự yên tĩnh mà cô đã gây dựng hơn hai năm.
Chỉ hy vọng khi cô bận rộn, nhớ lại khoảnh khắc hai người họ nghe tiếng nước ngắm sao tɾong chiếc thuyền ô bồng này vào đêm hè, từ đó mà bao dung vài phần.
“A Chiêu, em không hối hận. Có thể gả cho anh là may mắn của em.” Nhan Tâm nói.
“Châu Châu Nhi thật ngoan.” Cảnh Nguyên Chiêu hôn lên môi cô.
Thuyền ô bồng khẽ đung đưa.
Nhan Tâm mơ màng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại đã là nửa đêm về sáng.
Một vầng trăng khuyết tre0 trên mặt nước, mặt sông rộng lớn như bạc. Gió thổi nước lay động, sóng gợn lăn tăn.
“Em dậy rồi à?” Cảnh Nguyên Chiêu bò dậy, nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Nhan Tâm “A Chiêu, anh xem, phong cảnh đẹp quá.”
Cô chưa bao giờ ngắm mặt sông vào lúc ba giờ sáng.
Trăng nửa đêm mới leo lên, đám lau sậy ở xa, lá sen ở gần, tắm mình tɾong ánh sáng mỏng manh, chim đêm giật mình bay lên, rạch nước bay đi, gợn sóng nhỏ vỗ vào mạn thuyền.
Trong tĩnh lặng, lại có sức sống.
“Cuộc đời chúng ta mấy mươi năm, anh sẽ cùng em ngắm tất cả cảnh đẹp.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm cười.
Anh dậy uống nước.
Trước tiên rót một cốc cho Nhan Tâm uống, lúc này anh mới súc miệng rồi tu một hơi cạn sạch.
Hai người đã tỉnh ngủ, sau khi trăng lên, mặt hồ đã có ánh sáng, hai người ngồi ở đuôi thuyền ngắm cảnh.
“Châu Châu Nhi, em có muốn dùng bô không?” Anh đột nhiên hỏi.
Nhan Tâm “…”
Anh thường khiến cô không nói nên lời, nhưng lại ân cần như vậy.
“Em ra đầu thuyền đi, anh không nghe đâụ” Anh nói, rồi thò chân xuống nước sông, khuấy nước rào rào, che đi âm thanh khác.
Nhan Tâm giải quyết nhanh gọn.
Anh thì tiện hơn nhiềụ Rất nhanh dọn dẹp xong, dùng nước sông rửa tay.
“Ăn chút mứt đi.” Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
Nhan Tâm “Nửa đêm ăn mứt?”