⬅ Trước Tiếp ➡

“Mứt ô mai, đổi vị tɾong miệng. Lát nữa anh muốn hôn em.” Anh nói.
Nhan Tâm lại không nói nên lời.
Cô ngậm chút muối thanh súc miệng, mới đặt một quả ô mai vào miệng.
“Cái chết của Chương thị, làm rất đẹp.” Cảnh Nguyên Chiêu cũng ngậm ô mai "Bất kể là tɾong quân đội hay ngoài phố, tiêu điểm bàn luận đều là Quách Ỷ Niên.”
“Sau này chúng ta nuôi con gái, không thể nuông chiềụ” Nhan Tâm nói "Anh xem Quách Ỷ Niên, cô ta…”
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy cô “Lần trước nói con trai chúng ta, bây giờ nói con gái chúng ta. Chúng ta sinh mấy đứa?”
Nhan Tâm “Em đang nói chuyện nghiêm túc.”
“Sinh con đẻ cái còn không phải chuyện nghiêm túc à? Khắp thiên hạ không có chuyện gì nghiêm túc hơn chuyện này. Mang đến trước mặt tổ tiên ở từ đường cũng có thể nói.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm xin chịu thua.
Cô không né tránh, mà nói với anh “Em tùy duyên, sinh được mấy đứa thì mấy đứa.”
“Em muốn mấy đứa?”
“Hai đứa.” Nhan Tâm nói "Một trai một gái.”
Cảnh Nguyên Chiêu “Vậy chúng ta sinh hai đứa ”
“Chuyện nghiêm túc của anh nói xong rồi chứ? Có thể nói về Quách Ỷ Niên chưa?” Nhan Tâm cười hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu “Thật không muốn nhắc đến cô ta, mất hứng quá.”
Nhan Tâm “Em thật sự phải cảm ơn cô ta đã thay em giải quyết vấn đề lớn như vậy.”
Đại phu nhân Chương thị hơn một năm nay giống như con rùa, cứ nằm im không động đậy. Bà ta biết rõ con trai mình có thể đã gặp chuyện không may, nhưng vẫn kìm nén được.
Dì nhỏ ở chính viện là một ngọn cỏ đầu tường. Nhan Tâm chỉ có thể dùng cô ta thêm một lần và phải giáng đòn chí mạng với Đại phu nhân.
Làm chuyện này thì dễ, nhưng làm sao kết thúc lại phiền phức.
May mà Quách Ỷ Niên cho Nhan Tâm một lối thoát.
Việc cô ta “mất tích”, hầu gái Thạch Tiểu Lam mà cô ta cài vào công quán Khương gia, tùy tùng Tôn Hải Sinh của cô ta đều đã giúp Nhan Tâm rất nhiềụ
Nếu không có Quách Ỷ Niên, không có Chương gia thì Nhan Tâm không thể nào đổ cái chết của Đại phu nhân Chương thị lên đầu Đảng Bảo Hoàng được.
“… Em vẫn giữ lại Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan. Sau này nếu bên Đảng Bảo Hoàng có biến động gì, có thể dùng được họ.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Nhắc đến Đảng Bảo Hoàng, có một tin tốt nói cho em biết Căn cứ chính của bọn họ đã bị cậu anh tìm thấy rồi. Cậu anh đã liên lạc với Đốc quân Nhiếp ở Tấn Thành, bắt được một nhóm người ủng hộ, cũng phá hủy một căn cứ của họ.”
Nhan Tâm ngồi thẳng dậy mấy phần “Thật sao?”
“Trước đây anh đã nghi ngờ cậu đi về phía Tây. Đầu năm bảo Đường Bạch tiễn Lục phu nhân, ngoài việc tác hợp cho Đường Bạch và Lục Tinh, cũng là bảo cậu ấy đến Tấn Thành làm một vụ buôn bán, tiện thể dựa vào vụ làm ăn này, đưa mật thám của anh từ Thiên Tân đến Tấn Thành.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm “Kể cho em nghe đi.”
Chuyện lớn như vậy, cô không biết gì cả.
Tầm nhìn của cô quá thấp, chỉ có thể tung tăng trên mảnh đất một mẫu ba phân của mình.
Tình hình lớn bên ngoài, cô không hiểu lắm.
Cảnh Nguyên Chiêu liền nói hết cho cô.
Hai người nói chuyện rất lâu, Nhan Tâm nghe thấy thành công của cậu, không nhịn được thở phào một hơi “Tương đương với việc đào sào huyệt của Chương Dật?”


⬅ Trước Tiếp ➡