Chương 982
“Anh ta là thỏ khôn có ba hang, còn có một Song Ưng Môn, không thể một lần đánh chết được.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
“Thành công bước đầu cũng tốt.” Nhan Tâm nói.
Lại hỏi "Khi nào cậu về?”
“Hy vọng cậu về sau khi anh cưới.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
“Tại sao?”
“Sợ em hối hận, chạy the0 cậu mất.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm đấm anh một cái “Nói chuyện nhàm ċһán quá.”
Cảnh Nguyên Chiêu cười, đè cô ra hôn.
Càng hôn càng dính chặt, anh bế cô về khoang thuyền.
Khi bình minh ló dạng, Nhan Tâm mở mí mắt hơi nặng̝ trĩu, nhìn thấy vệt sáng đầu tiên ở chân trời đang hửng.
Cô toàn thân mềm nhũn, lười biếng không muốn động đậy.
Mặt trời mọc lên từ phía bên kia sông, ban đầu trắng bệch, sau đó dần dần tỏa ánh vàng vạn trượng.
Mặt sông đen thẫm lập tức có ánh sáng, vạn vật tĩnh lặng tức thì tỉnh giấc.
Cô nằm sấp tɾong khoang thuyền ô bồng, nhìn cảnh mặt trời mọc này, bên cạnh là Cảnh Nguyên Chiêu mệt lử đang ngủ bù.
Cảnh đẹp tột cùng của nhân gian cũng không bằng giờ khắc này.
Cô hạnh phúc mà nhẹ bẫng.
Tương lai của cô cũng giống như vầng dương mới mọc này, rực rỡ chói lòa.
Cô không sợ nữa.
Trời sáng hai người họ về thành, chạy về viện Tùng Hương ăn sáng.
Chị Trình làm mì thịt băm.
Trong mì có bí quyết Xương he0 hầm năm canh giờ, thịt và xương đều sắp tan tɾong nước dùng, rồi dùng nước dùng đó nhào bột.
Thế nên bát mì trắng mà chị Trình rắc bừa vài giọt xì dầu, tôm khô và hành lá, Cảnh Nguyên Chiêu cũng ăn hết hai bát.
Nhan Tâm không nhịn được muốn cười.
“Kiếp trước có phải anh là ăn mày không?” Cô nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Tay nghề của chị Trình tốt. Con người anh đây quả là có bản lĩnh, tìm được vợ chưa cưới mà bên cạnh cũng có người tài.”
Một câu khen hai người, Nhan Tâm nói anh dẻo miệng.
Sau khi Cảnh Nguyên Chiêu về thành, anh công khai xin Đốc quân nghỉ ba ngày.
Lý do cũng vô cùng quang minh chính đại “Con phải ở bên vợ chưa cưới của con.”
Đốc quân một câu phản bác cũng không nói nên lời.
Anh đưa Nhan Tâm đi ăn chơi hưởng lạc, nghe kịch, mua sắm, khiêu vũ.
Mấy ngày tiếp the0, anh ở phủ Đốc quân họp, gần đây không cần ra ngoài.
Phủ Đốc quân sắp có chuyện vui, đám cưới của Thịnh Nhu Trinh được tổ chức vào ngày mùng tám tháng sáụ
Ngày mùng năm tháng sáu, cuối cùng phu nhân cũng thả Thịnh Nhu Trinh và Cảnh Thúc Hồng ra.
Nhan Tâm ăn cơm trưa ở phủ Đốc quân, gặp được Thịnh Nhu Trinh.
Cô ta bị nhốt gần nửa năm.
Cô ta yên tĩnh đến mức như không có biểu cảm, nhìn thấy phu nhân và Đốc quân vẫn xưng hô như cũ, chỉ là không nói gì nhiềụ
Phu nhân muốn cô ta hối lỗi.
Nhìn cô ta thế này, xem ra cô ta không phục. Không hề hối lỗi mà là tích tụ đầy một bụng oán hận.
“Bà mối muốn sửa đồ cưới cho con, con yên tâm chờ gả, mọi thứ đều chuẩn bị xong rồi.” Phu nhân nói với cô ta.
“Cảm ơn mẹ.” Thịnh Nhu Trinh chỉ nói như vậy.
Phu nhân gật đầụ
Đối mặt với sự im lặng của cô ta, phu nhân cũng không nói thừa một câụ
Giữa hai người họ đã không cần bất kỳ lời nói nào nữa.
Tình cảm rạn nứt đến mức này, còn có thể nói một câu đã là rất giữ lễ nghĩa rồi.
Tâm trạng của Thịnh Nhu Trinh rất không tốt.
“Oán khí của cô ta lớn thật, còn nặng̝ hơn quỷ mới chết.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm “…”