⬅ Trước Tiếp ➡

Anh hai của cô ấy ở khách sạn Nam Hoa. Khách sạn được dọn trống, ba bước một trạm gác năm bước một đồn, canh phòng nghiêm ngặt.
Trương Nam Thù đến thăm anh ấy.
"... Trắng ra đấy." Anh hai của cô ấy nói "Thu dọn xong chưa?"
"Chưa."
"Làm việc lề mề chết đi được." Anh hai của cô ấy mắng "Ngày kia chúng ta phải lên đường về thành, em chưa chuẩn bị xong thì thôi đừng chuẩn bị nữa, người về là được rồi."
Trương Nam Thù đồng ý.
Anh hai của cô ấy nhìn cô ấy, lại nói "Như cà tím bị sương đánh. Em sao thế?"
"Em không nỡ đi."
Anh hai của cô ấy cười khẩy "Nói thật với anh xem."
"Sự thật là em không nỡ đi. Hai năm nay em ở đây ăn ngon uống sướng, không ai quản, rất tự do." Trương Nam Thù nói.
Anh hai của cô ấy quan sát cô ấy "Nhìn là biết, đúng là ăn ngon uống sướng, béo ra cả một vòng."
Lúc này Trương Nam Thù mới nhớ ra, tại sao mình lại ghét anh ấy như vậy.
Ngay cả Cảnh Nguyên Chiêu, người có vóc dáng cao lớn, làn da ngăm đen giống anh ấy cũng khiến cô ấy bực mình.
"... Cha có khỏe không?" Cô ấy hít sâu vài hơi.
Anh hai của cô ấy lại quan sát cô ấy "Lại còn biết điều rồi cơ đấy. Đất Giang Nam đúng là biết nuôi người, Đại tiểu thư đanh đá tùy hứng mà cũng nuôi thành thiên kim yểu điệu, còn biết hỏi thăm cha."
Trương Nam Thù "Đừng có vừa gặp mặt đã ép em phải xé nát miệng anh. Sao lại là anh đến đón em? Sao không để anh cả đến?"
"Nếu em quan trọng thì đã là anh cả đến rồi." Anh hai của cô ấy nói.
Trương Nam Thù không nhịn được nữa, lao lên véo mặt anh ấy.
Hai anh em đánh nhau một trận.
Trương Nam Thù không đánh thắng, còn bị anh ấy búng cho mấy cái vào đầụ
Cô ấy ghét anh ấy quá.
Anh ấy còn đáng ghét hơn cả cục sắt.
Nháo một trận, tâm trạng cô ấy tốt hơn một chút.
Trở về phủ Đốc quân, cô ấy đến báo cho phu nhân trước "Sáng ngày kia lên đường."
Phu nhân nắm lấy tay cô ấy "Sau này có rảnh thì về thăm chúng tôi."
"Vâng. Bà đối xử tốt với con. Ngoài mẹ con, vú nuôi con thì chính là bà đối tốt với con nhất." Trương Nam Thù nói.
Cô ấy nói rồi bật khóc.
Phu nhân lau nước mắt cho cô ấy "Con bé này, khóc cái gì chứ..."
Miệng nói vậy, nhưng phu nhân cũng bị cô ấy làm cho lây, nước mắt lưng tròng.
Nhan Tâm đứng bên cạnh cũng sụt sùi.
Phu nhân càng không kìm được, nước mắt chảy ào ào.
Ba người khóc một trận, tâm trạng đều ổn định hơn rất nhiềụ
Nhan Tâm gọi người mang nước tới, hầu phu nhân rửa mặt.
"Châu Châu Nhi, quà mẹ chuẩn bị cho Nam Thù, con đi kiểm kê lại, dặn phó quan hôm nay chuyển lên tàu chuyên dụng͟͟ của Trương soái." Phu nhân nói.
Nhan Tâm vâng dạ.
Cô đi làm việc trước.
Trương Nam Thù ở lại bên cạnh phu nhân, nói với phu nhân "Con lo lắm, lo ba điềụ"
"Ba điều nào?"
"Con sợ sức khỏe bà không tốt, lo nghĩ quá độ không thể giải tỏa. Lỡ như bà có mệnh hệ gì thì cục sắt và Trư Trư Nhi đều không còn chỗ dựa." Trương Nam Thù nói.
Phu nhân sững sờ "Con yên tâm."
"Hai là lo cho cục sắt. Vụ nổ này tuyệt đối là có cao nhân đứng sau lên kế hoạch từ lâụ Người đứng sau biết rất rõ, tay của bà và cục sắt không vươn đến phủ Tây, nên mới giở trò trên xe cưới của phủ Tây, đánh cho bà một đòn bất ngờ.


⬅ Trước Tiếp ➡