⬅ Trước Tiếp ➡

Không chỉ là vụ nổ mà hậu quả sau vụ nổ chắc chắn cũng đã được sắp xếp. Cục sắt không chết, không tìm thấy hài cốt tức là anh ấy còn sống. Nhưng anh ấy rơi vào tay ai thì không biết được."
Phu nhân nghe xong, chậm rãi thở ra một hơi đục ngầu "Tôi cũng nghĩ vậy. Là tôi quá dung túng cho phủ Tây, Nhu Trinh cũng là đồng phạm."
Trương Nam Thù gật đầu, lại nói "Điều thứ ba con lo là Trư Trư Nhi. Người của công quán Khương gia ai cũng lòng dạ xấu xa, bà và Đốc quân biết rất rõ. Là bọn họ tự tìm đường chết, cái chết của ai cũng để lại dấu vết.
Nhưng người ngoài có gán mấy tội đó cho Trư Trư Nhi không? Chỉ cần bà và Đốc quân nghi ngờ chị ấy một phần, đó chính là "tường đổ mọi người đẩy", chị ấy không có đường sống."
Phu nhân bất giác cười một tiếng "Con yên tâm, tôi sẽ không nghi ngờ Châu Châu Nhi. Con bé là con dâu tôi, cũng là con gái nuôi của tôi."
Trương Nam Thù nắm chặt tay phu nhân "Con ở đây còn có thể thường xuyên chọc cho bà và Trư Trư Nhi cười. Con về nhà rồi, hai người đừng kìm nén, có chuyện gì phải nói cho nhau nghe.
Phu nhân, cho dù là con người thông minh đến đâu, chết sớm rồi cũng sẽ bị bôi bẩn. Đóng nắp quan tài mới là định luận, người sống lâu hơn mới là người chiến thắng."
Lại nói "Con biết cả đời bà không thèm tranh g͙iành với phủ Tây, cũng hiểu rất rõ là không nên tranh, nhưng cái gai tɾong lòng không nhổ ra được.
Vậy thì hãy sống cho thật tốt. Không chỉ phải sống lâu hơn Hạ Mộng Lan mà còn phải sống lâu hơn Đốc quân. Sử sách sau này sẽ do bà viết."
Phu nhân dùng sức, siết chặt tay Trương Nam Thù.
Hai ngày sau, Trương Nam Thù phải đi.
Nhan Tâm dậy sớm ra ga tàu tiễn cô ấy.
Trương Nam Thù còn muốn Nhan Tâm gặp anh hai của cô ấy.
Tuy nhiên, Nhị thiếu gia Trương gia và Đốc quân vẫn còn chuyện để nói, không có mặt.
Tàu chuyên dụng͟͟ sắp khởi hành, anh ấy cũng không tới.
"Anh hai đâu?" Trương Nam Thù hỏi phó quan.
"Hôm qua thiếu soái đã đi trước rồi, anh ấy đợi cô ở Sơn Đông. Bên đó anh ấy có chút việc." Phó quan nói.
Trương Nam Thù "Thật không có trách nhiệm."
Đến giờ tàu chạy, cô ấy ôm lấy Nhan Tâm.
"Đừng tự trách mình biết không?" Cô ấy nói với Nhan Tâm "Chăm sóc tốt cho bản thân và phu nhân. Đừng quá để tâm những người khác, cũng đừng đau lòng vì những người không liên quan."
Nhan Tâm "Được."
"Trư Trư Nhi, cục sắt anh ấy sẽ trở về. Con người anh ấy tiện lắm. Người tiện thì sống dai, chó chê mèo ghét, Diêm Vương cũng không cần anh ấy." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm cười khẽ "Tôi biết."
Tàu chuyên dụng͟͟ khởi hành, Nhan Tâm đứng ở nhà ga rất lâu, cho đến khi khói trắng mịt mù của tàu tan hết, sân ga trở lại yên tĩnh, cô mới quay người trở về.
Lời Trương Nam Thù nói với cô lúc chia tay, cô đã hiểụ
The0 cách hiểu của Trương Nam Thù, cô ấy cảm thấy phủ Tây sẽ giở trò, mà tâm trí Đốc quân lại không đủ kiên định.
Cô ấy hy vọng Nhan Tâm có thể hiểu, lập trường của mỗi người không giống nhau, Đốc quân còn có một gia đình.
Người thực sự cho Nhan Tâm chỗ dựa là phu nhân.


⬅ Trước Tiếp ➡