⬅ Trước Tiếp ➡

Trên đường từ ga tàu trở về, Nhan Tâm đột nhiên nghĩ "Kiếp trước Cảnh Nguyên Chiêu không chết mà đã h0àn thành đại nghiệp. Trừ phi có người khác có thể thống nhất đại nghiệp, nếu không anh ấy sẽ không chết."
Bầu trời của cô cũng trở nên rộng mở hơn rất nhiềụ
Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, cô mới thực sự xây dựng được lâu đài tɾong nội tâm mình.
Cảnh Nguyên Chiêu sẽ không chết.
Biết đâu vào một buổi bình minh hay h0àng hôn nào đó, anh đột nhiên xuấthiện trước mặt cô.
Trương Nam Thù đi rồi, Cảnh Trọng Lẫm trở về Nghi Thành, cuộc đàm phán hai năm đã thành công.
Đốc quân đến phủ Tây ăn một bữa cơm, đón Cảnh Trọng Lẫm về. Người con trai này đi làm "con tin", xem như lập công.
Cảnh Nguyên Chiêu lại mất tích, tiếp the0 Đốc quân có lẽ sẽ thử trọng dụng͟͟ Cảnh Trọng Lẫm.
Nhan Tâm từ viện Tùng Hương chính thức dọn đến phủ Đốc quân, ở tòa lầu nhỏ Trương Nam Thù từng ở. Hầu gái, đồ đạc quần áo, các phó quan của cô và cả hai con chó cùng nhau dọn nhà.
Ngày thứ hai sau khi dọn nhà, Thịnh Viễn Sơn trở về Nghi Thành.
Thịnh Viễn Sơn rời Nghi Thành chưa đầy một năm.
Trong thời gian ngắn ngủi, anh ấy đã làm được một việc lớn, phá hủy cứ điểm lớn nhất của Đảng Bảo Hoàng, cũng lấy được tin tức nội bộ.
Sau này, ít nhất Đảng Bảo Hoàng không thể trở thành cái gai tɾong mắt chính phủ quân sự.
Khi anh ấy trở về, Đốc quân đã triệu tập các tướng lĩnh mở một cuộc họp.
Nhan Tâm và phu nhân đợi từ trưa đến chín giờ tối, Thịnh Viễn Sơn mới bước vào.
"Gầy đi rồi." Phu nhân siết chặt tay anh ấy.
Trên mặt Thịnh Viễn Sơn thoáng qua vẻ không tự nhiên, nhưng lại cố gắng kìm nén.
"Cũng ổn, không gầy lắm." Anh ấy cười nói.
"Cậu uống trà." Nhan Tâm bưng chén trà qua.
Phu nhân buông tay, đích thân nhận lấy chén trà giúp Thịnh Viễn Sơn.
"Chị, A Chiêu sẽ không sao đâụ" Thịnh Viễn Sơn nhấp một ngụm trà, sắc mặt quả quyết.
"Nó sẽ gặp dữ hóa lành, chị biết." Phu nhân nói.
"Chị không phải đã xem bói cho nó sao? Thầy bói nói năm nó hai mươi bảy tuổi có một kiếp nạn lớn. Nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, tương lai sẽ chủ thiên hạ." Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân đột nhiên nhớ ra chuyện này.
Người xem bói đó là một đạo sĩ, cũng có chút tiếng tăm giống như đạo trưởng Tiêu Vân.
Phu nhân cảm thấy mấy câu cuối ông ta nói hơi viển vông, nghe rồi để đó.
"Chị nhớ ra rồi, lúc đó cũng nói em có nạn." Phu nhân nói.
"Đúng, sau đó em suýt chết, gặp được Châu Châu Nhi." Thịnh Viễn Sơn nói "Em có thể sống sót, A Chiêu cũng vậy."
Phu nhân khẽ thở phào một hơi.
Thịnh Viễn Sơn lại nói "A Chiêu lái xe chạy khỏi cổng lớn phủ Tây, chuyện này có chút kỳ lạ. Em về rồi hỏi mấy người, lúc đó Châu Châu Nhi ở ngay cổng, Đốc quân không có ở đó.
Nếu em là A Chiêu thì em sẽ tự mình nhảy khỏi xe, đẩy Châu Châu Nhi vào tɾong cổng trước, dựa vào cổng che chắn, hai người sẽ không bị thương.
Khách khứa vô tội bị liên lụy cũng chỉ là họ không may. Nhưng A Chiêu lại chọn lái xe đi, điều này không bình thường."
Phu nhân "Vậy sao?"
Bà ấy vẫn luôn nghĩ con trai mình "nghệ cao gan lớn", vì tránh thương vong quá nhiều nên mới lái xe đi.
Mà anh xưa nay gan to bằng trời, nghĩ rằng mình có thể thoát được.


⬅ Trước Tiếp ➡