Chương 996
"Em còn nghe một chuyện Đậu Dân Vệ hy sinh, con gái ông ta chết tɾong một bữa tiệc, chuyện này sau đó không có kết quả gì.
Phủ Tây tổ chức tiệc cưới, lại xảy ra tai họa lớn, liệu có liên quan gì không? Lúc đó chắc chắn A Chiêu đã nhận ra điều gì đó.
Chị, chị hiểu con trai mình mà, A Chiêu chỉ cần có một phần thắng là dám cược, nó tuyệt đối không phải kẻ lỗ mãng không màng sống chết." Thịnh Viễn Sơn lại nói.
Phu nhân gật đầu "Em nói đúng."
Bây giờ bà ấy rất cần mọi người phân tích cho bà ấy rằng con trai bà ấy chưa chết.
Kiếp trước, Thịnh Viễn Sơn qua đời, Thịnh Nhu Trinh vẫn là chiếc áo bông tri kỷ của bà ấy, mà bà ấy còn gục ngã ốm hơn nửa năm.
Lỡ như Cảnh Nguyên Chiêụ..
Nhan Tâm cảm thấy bà ấy sẽ phát điên.
Cả đời bà ấy đều đè nén bản thân, không làm bất cứ điều gì sai trái.
Giống như cá ươn, rượu ma͙nh, nó không có lợi cho sức khỏe, nhưng lại ngon, lại sảng khoái. Phu nhân chưa bao giờ thử qua cái cảm giác vô ích nhưng lại thoải mái đó.
Nếu Cảnh Nguyên Chiêu có mệnh hệ gì thì sợi dây căng cứng của bà ấy sẽ đứt h0àn toàn.
"Chị, bảo trọng bản thân." Cuối cùng Thịnh Viễn Sơn nói "Mấy ngày nay, sáng tối em sẽ đi dạo cùng chị, phơi nắng nhiều một chút."
Phu nhân đồng ý.
Sáng hôm sau lúc ăn sáng, phu nhân và Đốc quân ăn riêng.
Đốc quân liền đề nghị với bà ấy "Viễn Sơn về rồi, để cậu ấy cũng dọn vào nội viện phủ Đốc quân. A Chiêu không có nhà, để Viễn Sơn ở bên cạnh bà."
Thịnh Viễn Sơn đã dọn ra khỏi chỗ phu nhân hơn mười năm rồi.
Anh ấy có cuộc sống riêng.
"Phải hỏi em ấy đã." Phu nhân nói "Thật ra cũng không cần thiết. Bình thường A Chiêu cũng không ở bên cạnh tôi. Chúng nó đều lớn rồi, có việc riêng."
Đốc quân "Cứ hỏi xem."
Lại nói đến Nhan Tâm "Châu Châu Nhi giúp bà quản lý nhà cửa, công việc làm thế nào?"
"Con bé rất cẩn thận, khả năng lĩnh hội lại rất tốt." Phu nhân nói.
Đốc quân "Tôi đang nghĩ, có nên đón Giai Đồng và Phỉ Nghiên qua đây không. Bọn nó ở bên cạnh bà, nhân tiện học bà quản lý nhà cửa."
Phu nhân trầm ngâm một lát, thở dài "Tôi cũng muốn dạy chúng, tiếc là tôi không có tinh thần. Đợi A Chiêu về rồi hẵng đón chúng qua. Chúng nó cũng không phải gấp gáp xuấtgiá."
Đốc quân "A Uẩn, tôi có ý tốt."
"Tôi biết." Phu nhân nói "Chỉ là tạm thời chưa cần."
Đốc quân đặt đũa xuống, ôm chặt lấy bà ấy "Nhu Trinh chết rồi, Nam Thù đi rồi, tôi sợ bà không chịu nổi."
Nên mới muốn hai con gái bên phủ Tây qua bầu bạn với phu nhân.
Phu nhân không đẩy ông ấy ra, chỉ nhẹ giọng nói "Giai Đồng không ác độc như Nhu Trinh, Phỉ Nghiên cũng không thông thấu đáo như Nam Thù. Bọn họ không thể thay thế được ai, huống hồ tôi còn có Châu Châu Nhi."
Đốc quân im lặng một lúc.
Ông ấy thực sự có chút sợ.
Nếu phu nhân có mệnh hệ gì thì ông ấy biết phải làm sao?
Rốt cuộc có nên để Nhan Tâm ở lại phủ Đốc quân không?
Nếu đưa cô ra ngoài học, Đốc quân cũng sẽ giống như phu nhân lúc trước, gửi gắm Thịnh Nhu Trinh, chọn cho cô trường tốt nhất, cung cấp cuộc sống ưu việt nhất.
Tương lai cho cô một khoản tiền, để cô định cư ở nước ngoài, cả đời không lo cơm áo.