Chương 997
Đối xử với ân nhân, Đốc quân sẽ tận tâm tận lực. Nhưng ông ấy rất sợ cái miếu nhà mình vẫn quá nhỏ, không chứa nổi Nhan Tâm.
"... Một mình Châu Châu Nhi giúp bà có mệt quá không? Nó cũng chỉ là một cô gái trẻ." Đốc quân thăm dò.
Phu nhân "Một mình con bé bằng một trăm người."
Lại nói "Nếu không có con bé thì tôi cũng không quản gia nữa. Ông để lại cho tôi ít tiền, còn lại dọn sang phủ Tây hết đi."
Đốc quân ngạc nhiên.
Phu nhân chưa bao giờ nói những lời hờn dỗi như vậy.
"A Uẩn " Ông ấy rất đau long "Con trai mất tích rồi, chúng ta đừng xa cách."
Phu nhân nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay ông ấy "Không đâụ Chúng ta làm vợ chồng ba mươi năm, tôi sẽ không xa cách ông. Chúng ta là một thể."
Trái tim Đốc quân tạm thời yên xuống.
Ông ấy đã thăm dò rồi, bây giờ không thích hợp để đưa Nhan Tâm đi.
"Chỉ cần có có thể làm hại người nhà thì sẽ đưa Châu Châu Nhi đi." Đốc quân tự nhủ.
Cẩn thận vẫn hơn.
Cả đời ông ấy đều rất cẩn thận dè dặt nên mới có được cục diện ngày hôm nay. Ông ấy không phải là người quá tài giỏi, có thể giữ được gia nghiệp lớn thế này đều là vì ông ấy luôn cẩn trọng mọi bề.
"Đúng rồi A Uẩn, có một tin tốt muốn báo cho bà. Lần này Viễn Sơn từ Tấn Thành về, còn mang the0 hai vị khách." Đốc quân chuyển chủ đề.
Phu nhân "Em ấy không nói với tôi. Khách gì vậy?"
"Con gái và con trai của Đốc quân Nhiếp." Đốc quân cười nói.
Phu nhân "Sao, họ cũng muốn đến Nghi Thành ở à?"
"Không phải, tôi và Tấn Thành không có hợp tác. Là bọn trẻ đến chơi, Đốc quân Nhiếp yên tâm về tôi." Đốc quân nói "Nhiếp tiểu thư trẻ trung hoạt bát, có lẽ rất hợp với Viễn Sơn."
Phu nhân rất lo lắng chuyện hôn nhân của Thịnh Viễn Sơn, nghe vậy hơi vui "Thật sao?"
"Cô ấy chắc chắn là ngưỡng mộ Viễn Sơn. Không chỉ nhìn từ cử chỉ của cô ấy mà anh trai cô ấy cũng bóng gió bày tỏ ý này với tôi. Nhiếp gia muốn liên hôn với chúng ta." Đốc quân nói.
Phu nhân "Đây là chuyện lớn "
Đây mới là chuyện nên nói, chứ không phải nhắc đến mấy đứa con bên phủ Tây.
"Bà có muốn gặp cô ấy không?" Đốc quân hỏi phu nhân.
Phu nhân "Cô ấy tạm thời chưa đi?"
"Chắc là chưa đi."
"Vậy thì qua mấy hôm nữa, gần đây tôi mệt mỏi lắm, gặp cô ấy cũng không có tinh thần ứng phó. Để tôi dưỡng sức đã." Phu nhân nói.
Lại nói "Để Châu Châu Nhi thay tôi đến thăm cô ấy trước, đừng để cô ấy cảm thấy bị tôi lạnh nhạt."
Đốc quân gật đầụ
Nhan Tâm vâng lệnh, đi chiêu đãi khách Nhiếp gia.
Tuy nhiên không gặp được người.
Có lẽ là cảm thấy Nhan Tâm không phải con gái của Đốc quân, không đủ trọng lượng.
Sau khi Nhan Tâm quay về, không nói chuyện này cho phu nhân, chỉ dùng cớ của Nhiếp tiểu thư “... Đi dạo khắp nơi rồi, con không gặp được cô ấy ạ.”
Phu nhân là người tinh tường, sao lại không hiểu chứ?
Bà ấy lập tức thản nhiên “Vậy thì thôi.”
Lúc Nhan Tâm ăn trưa cùng bà ấy, bà ấy đột nhiên nói với Nhan Tâm "Nhiếp tiểu thư không muốn gặp, vậy sau này con đừng chủ động đến cửa.”
Lại nói "Cả đời mẹ đều lấy đại cục làm trọng, cuối cùng cũng chỉ nhận được kết cục thế này. Con đừng học mẹ.”
Nhan Tâm nghe xong, thấy xót xa tɾong lòng.