⬅ Trước Tiếp ➡

Cô không khuyên phu nhân gì cả, cũng không thấy bà ấy hờn dỗi, chỉ nói “Con nhớ rồi, mẹ.”
Làm nữ chủ nhân của phủ Đốc quân có thể không cần h0àn hảo đến thế.
Nếu là mười phần thì làm bảy phần. Giữ lại ba phần, tùy ý làm chính mình.
Nếu là năm năm trước, phu nhân sẽ không có giác ngộ như vậy, bà ấy sẽ đào tạo một cô con dâu giống hệt mình, không sai một ly.
Thịnh Viễn Sơn về Nghi Thành rồi rất bận rộn, có nhiều việc phải làm.
Đặc biệt là Cảnh Nguyên Chiêu “mất tích”, rất nhiều công việc được giao cho anh ấy.
Mỗi ngày sáng tối Thịnh Viễn Sơn đều đến phủ Đốc quân, đi dạo cùng phu nhân, phơi nắng sớm và nắng chiềụ
Ở cùng một sân, Nhan Tâm cũng bận nên không gặp được anh ấy.
Cô vẫn chưa nói chuyện riêng với anh ấy.
Vào ngày Lập thu, Nhan Tâm đã lén khóc một trận.
Lập thu năm nay đặc biệt thê thảm, còn g͙iày vò hơn tất cả những ngày Lập thu cô từng trải qua.
Cảnh Nguyên Chiêu mất tích, Nhan Tâm phải thay anh chăm sóc tốt cho mẹ.
Cô phải vực dậy tinh thần.
Ngày Thịnh Viễn Sơn đến thăm cô là ngày mười tám tháng bảy, cách ngày Cảnh Nguyên Chiêu mất tích đã bốn mươi ngày.
Bên ngoài vẫn đang bàn luận sôi nổi về biến cố đó. Lần này, dư luận cuối cùng cũng lan đến Nhan Tâm.
“Cô ta rốt cuộc là yêu nghiệt hay là điềm lành?”
Tuy nhiên, chỗ dựa của Nhan Tâm là phu nhân Đốc quân không hề nghi ngờ cô, còn giao quyền quản gia cho cô, mà Đốc quân nể mặt phu nhân, cũng mặc kệ những lời đồn đoán vớ vẩn.
Nhan Tâm dậy sớm, hỗ trợ quán xuyến công việc.
Cô trẻ tuổi, trí nhớ tốt, làm việc tập trung, dùng việc nhà để lấp đầy bản thân, có lúc công việc phu nhân phải xử lý cả ngày, cô chỉ một buổi sáng đã làm xong.
Sổ sách quản sự đưa cho cô xem năm ngày trước, năm ngày sau thăm dò nhắc lại, cô không cần lật xem, thuận miệng là nói ra được con số.
Bản lĩnh này của cô khiến mười mấy vị quản sự lâu năm bên cạnh phu nhân đều bị trấn áp, không ai dám lừa gạt cô.
Thịnh Viễn Sơn đến căn lầu nhỏ của cô thăm cô.
“Đại tiểu thư ở trên lầu, lữ tọa ngồi đợi một lát.” Hầu gái Vi Minh nói.
Thịnh Viễn Sơn “Làm gì trên lầu?”
“Chép kinh ở phòng sách nhỏ ạ.”
“Tôi đi xem sao.” Anh ấy nói.
Anh ấy cao ráo chân dài, sải bước lên lầụ
Tòa nhà nhỏ Nhan Tâm ở, trước đây Trương Nam Thù từng ở, trước sau có mấy mươi phòng.
Phòng sách của cô hướng Nam, đối diện với vườn hoa nhỏ phía saụ
Trong vườn hoa nhỏ trồng đầy các loại hoa tươi, đều là loại Trương Nam Thù thích, còn dựng một cảnh quan sông nước Giang Nam, nước chảy róc rách.
Thịnh Viễn Sơn gõ cửa.
Không ai trả lời.
Anh ấy lại gõ lần nữa, đồng thời đẩy cửa phòng ra.
Cửa phòng không khóa.
Nhan Tâm ngồi trước bàn sách bên cửa sổ, chăm chú sao chép kinh Phật.
Cô tập trung đến mức gần như si mê.
Trên bàn thắp hương, thanh nhã và thư thái, tɾong bình hoa góc bàn, cắm mấy đóa sen, cánh hoa nở rộ từng lớp.
Tóc cô búi lên, cúi đầu viết chữ, mái tóc đen làm nổi bật đoạn cổ trắng như tuyết, làn da gần như tɾong suốt.
Thịnh Viễn Sơn ho khan.
“Ra ngoài.” Nhan Tâm nói khẽ.
Thịnh Viễn Sơn lùi ra đến cửa.
Một tiếng sau, Bạch Sương lên lầu, thấy Thịnh Viễn Sơn đứng ở cửa, muốn nói lại thôi.
Cô ấy gõ cửa, gọi Nhan Tâm “Đại tiểu thư, đến giờ rồi.”


⬅ Trước Tiếp ➡