⬅ Trước Tiếp ➡
Tiết Nghi hồn nhiên không để ý đến ánh mắt của những người xung quanh.
Nàng được Tiết Bình bảo vệ cẩn thận, luôn đi the0 sát bên cạnh.
Tiết Bình cũng vừa được hứa hôn với một tiểu thư của gia tộc khác, xem như cũng môn đăng hộ đối.
Khi bọn họ vừa ngồi xuống vị trí thì một thiếu nữ mặc h0àng bào màu xanh ngọc xuấthiện.
Thiên Thanh mỉm cười kéo nàng đứng lên “Bồng Bồng, muội đến rồi à.”
“Bên ngoài đang thả hoa đăng, chúng ta ra đó chơi nhé.”
Tiết Nghi đứng lên, xin phép phụ mẫu rồi cùng Thiên Thanh chạy ra ngoài.
Thiên Thanh đã đủ tuổi cập kê nhưng h0àng thượng chưa vội gả ra ngoài, muốn giữ nàng ấy ở bên cạnh thêm vài năm nữa.
Công chúa của nước Trầm vô cùng tôn quý, không cần phải liên hôn hay hòa thân vì bất cứ một lợi ích nào.
Hơn nữa chúng đều là hài tử mang dòng máu của ông với h0àng hậu yêu dấu, ông tất nhiên cũng rấtyêu thương bọn chúng, cho nên chuyện chọn phò mã phải được lựa chọn cẩn thận
Bên tɾong là nơi để các phu nhân tự tập trò chuyện, còn bên ngoài là nơi vui chơi.
Ở đây có một hồ sen rộng lớn để thả hoa đăng.
Thấy Thiên Thanh xuấthiện, những người ở đây lập tức vây quanh nàng.
Nàng ấy nắm tay Tiết Nghi, kéo nàng ra sau lưng, nhẹ giọng nói “Các tiểu thư cứ thoải mái chơi đùa, không cần để ý đến ta.”
Nàng ấy luôn bảo vệ Tiết Nghi ở sau lưng mình như một người tỷ tỷ ruột của nàng.
“Chúng ta đi lấy hoa đăng thôi.”
“Vâng ạ.”
Tiết Nghi chọn hoa đăng hoa sen hồng rồi cùng Thiên Thanh bước xuống từng bậc thềm.
Hai người ngồi ở mặt hồ, tay nâng hoa sen, mắt nhắm lại cầu nguyện.
Tín nữ thành tâm cầu nguyện.
Gia đình khỏe ma͙nh, bình yên.
Ca ca công danh thuận lợi, vợ hiền, con thảo.
Còn con thì sẽ tìm được một lang quân tốt, yêu con, bảo vệ con, cả hai cùng nhau sống đến bạc đầu giai lão.
Cầu nguyện xong, nàng nhẹ nhàng thả hoa đăng xuống nước rồi nhìn nó trôi đi.
Sau đó nàng cùng Thiên Thanh đi dạo chơi xung quanh.
“Bồng Bồng, ăn thử món này xem.”
Nàng ấy đút cho nàng một khối bánh ngọt, Tiết Nghi há miệng cắn một miếng nhai hai cái rồi dùng tay che miệng gật đầu khen “Ngon lắm ạ.”
Thiên Thanh mỉm cười “Thế thì ăn nhiều vào, muội gầy hơn hồi xưa nhiều lắm.”
Tiết Nghi chu môi, bất đắc dĩ mỉm cười “Muội đang trưởng thành mà, ai lúc nhỏ mà không mũm mĩm đâu, sau này lớn lên thì sẽ gầy bớt.”
Thiên Thanh giơ tay nhéo má nàng, giọng nói hờn dỗi “Nhưng tỷ vẫn thích bộ dáng của muội khi đó hơn.”
“Còn bây giờ.”
Tiết Nghi không nghe thấy nàng ấy nói nữa, hai mắt chớp chớp hỏi “Còn bây giờ thì sao ạ?”
Thiên Thanh tức giận.
Nàng không hề biết dung mạo của bản thân kinh diễm đến cỡ nào sao?
Chỉ cần chớp mắt vài cái cũng hút hồn người khác.
Gương mặt trái xoan nhỏ như lòng bàn tay, làn da trắng mịn không tìm thấy một lỗ chân lông, lông mày lá liễu khiến vẻ đẹp của nàng thêm phần yếu đuối.
Hai mắt như châu ngọc quý hiếm, ở tɾong màn đêm thì càng tỏa sáng lung linh, chiếc mũi cao vừa phải, mang the0 nét mềm mại, hai cánh môi trái tim đầy đặn, mấu môi xinh xắn chúm chím.
Thiên Thanh cũng là nữ tử, nhìn thấy còn phải ghen tỵ.
Nàng ấy thả tay xuống thở dài nói một câu “Bồng Bồng, sau này đừng có chớp mắt như vậy, đau tim lắm.”
“Hả.”
Tiết Nghi nghiêng đầu, bày ra bộ dáng ngờ nghệch không hiểụ
“Tỷ tỷ…”
Bỗng nhiên từ xa có tiếng gọi thanh thoát của một tiểu cô nương truyền tới, cả hai đồng thời quay đầu lại nhìn.
Tứ công chúa Trầm Thiên Thiên cùng với tam h0àng tử cung Ngộ đang từ đằng xa chạy tới.
Trầm Thiên Thiên năm nay đã được tám tuổi, bốn người bọn họ gần như là cùng nhau trưởng thành.
Thiên Thanh nhìn xung quanh hỏi “Huynh trưởng đến rồi à.”
Cung Ngộ đáp “Đúng vậy, huynh ấy đi vào tɾong rồi.”
Nói xong, cậu ta quay đầu nhìn Tiết Nghi, lại giở chứng chọc ghẹo nàng “Tiết đại cô nương ăn nhiều như vậy không sợ béo sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡