Chương 14
Juliet diễn chính.
Trong số các diễn viên chính trong phim điện ảnh Chocolat , Liên Hảo cực kỳ thích Johnny Depp, thật ra, cô cảm thấy khí chất của Lan Đình Phương và Johnny Depp rất giống nhaụ Liên Hảo luôn biết bản thân cô vì Lan Đình Phương nên mới thích Johnny Depp, nhưng Lan Đình Phương lại không biết.
Cô xin bạn của mẹ vé mời, cứ như vậy cầm vé mời, giống một đứa nhỏ sợ sệt, bối rối đứng trước mặt Lan Đình Phương nói "Đình Phương, anh có thể đi xem phim cùng em không?
Em rất thích Johnny Depp." Lúc đó anh suy nghĩ một lúc thì đồng ý.
Cứ như vậy, cô ngây ngốc ở phòng quần áo thử từ bộ này đến bộ khác, cuối cùng, cô mặc một chiếc váy màu đỏ rượu mang theo phong cách Âu Châu có làn váy xòe rộng, đeo khuyên tai, đem bản thân trang điểm duyên dáng yêu kiều đứng đợi trước tờ áp phích.
Mang theo nho nhỏ hồn nhiên, bày ra tư thế xinh đẹp nhất, dùng một ngàn phân thành ý khẩn cầu với Chúa rằng chàng trai cô yêu sẽ bị bóng lưng cô hấp dẫn, và phát hiện ra cái tốt của cô.
Liên Hảo đặc biệt tín ngưỡng một câu nói, mục sư đối với đứa bé dũng cảm ân cần nói Bạn nhỏ thân mến, Chúa sẽ không dễ dàng chạm vào con, nhưng mà, ngài đang nhìn đến con.
Đúng vậy, cuối cùng, Cố Liên Hảo, Chúa đang nhìn mày, cuối cùng, Chúa cũng nhìn đến mày rồi.
Đợi nửa giờ, anh điện thoại đến, anh nói anh muốn ra biển.
Sở thích lớn nhất của Lan Đình Phương chính là ra biển, anh còn thích mua du thuyền, anh còn có được chứng chỉ điều khiển du thuyền quốc tế, vừa ra biển chính là hai ba ngày.
Ngày đó, cô cứ đứng ngây ngốc nhìn tờ áp phích phim Chocolat .
Một cô gái đi ngang qua kinh ngạc hỏi cô "Phim điện ảnh này có một kết cục rất đẹp, sao cô lại khóc?" Cô trả lời "Không có, chỉ là vì tôi nhớ đến người tôi yêu, người tôi yêu cũng thích ở trên biển." Johnny Depp vào vai nam chính, là một gã thích lái thuyền phiêu lưu ở trên biển, cuối cùng vì yêu mà lựa chọn cập bờ, cô gái kia nói phim có một cái kết rất đẹp, cho nên Liên Hảo cảm thấy bản thân cô là vì vui mừng nên mới khóc.
Rời khỏi rạp chiếu phim, màn hình lớn trên nhà cao tầng đang phát ra một đoạn phim ngắn.
Vừa mới hai mươi lăm tuổi, cô gái Trung Quốc ở Vienna bỗng nhiên nổi tiếng, còn thỉnh thoảng lồng ghép vào đoạn cô ấy đang diễn xuất.
Cô gái mặc một thân màu đen, trang điểm trung tính, đội mũ dạ, đứng ở chính giữa sân khấu biểu diễn cùng đàn violon.
Thân hình bé nhỏ ấy thế nhưng lại kéo lên khúc nhạc giống như cuồng phong mưa rào, cuối cùng âm nhạc kết thúc, cô gái đứng ở trên sân khấu thở hào hển, giơ tay lên, mũ dạ trên đầu bay về phía bên dưới thính phòng, lúc này, mọi người mới từ trong cuồng phong mưa rào tỉnh lại.
Sau đó, là tiếng vỗ tay vang trời, người xem bắt đầu có tiết tấu gọi lên cái tên tiếng Trung Bách An Ny, Bách An Ny.
Đứng ở dưới tòa nhà cao tầng kia, Liên Hảo nâng tay sờ sờ mặt mình, hoàn hảo, nước mắt đều đã được cái kết hoàn hảo của bộ phim kia hong khô.
Về sau, Liên Hảo không mấy thích xem phim, cảm thấy phim ảnh này nọ rất dễ làm cho người ta trở nên đa sầu đa cảm.
"Liên Hảo " Giọng anh gần ở bên tai, đánh gãy hồi ức của Liên Hảo, cô giật mình ngẩng đầu lên, anh