Tình Yêu Say Nắng
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

đang nhìn cô chăm chú, hỏi "Sao lại mất hồn mất vía như vậy?" Liên Hảo miễn cưởng cười "Không có, em vừa mới nghĩ đến chuyện công việc." Trước khi ra khỏi cửa, anh bỏ lại một câu "Buổi tối anh dặn Tiểu Đao đến đón em." Đối với Liên Hảo, về đêm, đèn đường ở Bắc Kinh quá mức chói mắt, Liên Hảo vẫn là thích đêm ở Quảng Châu hơn, người người náo nhiệt, mọi người ăn mặc cũng tùy tiện, áo thun, quần đùi, Liên Hảo ở phố xá sầm uất như vậy nên trong lòng cũng sẽ náo nhiệt theo.
Mà lúc này đây cô tựa đầu trên cửa sổ xe, nhìn đèn đuốc vụt qua, trong lòng lại là một mảnh hoang vụ Tiểu Đao xuyên qua kính xe nhìn người ngồi ở phía sau, suốt ba năm làm tài xế cho ngài Lan thì đây là lần thứ tư anh ta chở người phụ nữ này.
Áo sơ mi màu trắng, quần màu đen, giày da đế thấp trung tính.
Cô im lặng ngồi đó, như vậy có thể thấy, khí chất của cô Cố này và ngài Lan có chút giống nhau, đều là người lạnh lùng ít nói.
Đi vào đại sảnh rạp chiếu phim, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lan Đình Phương, hơn phân nửa tóc mái che khuất cái trán, đội nón mang kính đen, anh mặt áo sơmi màu nâu nhạt, hóa trang rất hoàn hảo.
Anh cầm coca và bỏng ngô trong tay, đứng ở nơi đó đợi cô, thoáng chốc, trong lòng Liên Hảo lại xuân về hoa nở, muôn tía nghìn hồng.
Khi bộ phim bắt đầu chiếu, Lan Đình Phương tháo mắt kính, Liên Hảo vụng trộm nghiêng mặt nhìn anh, ở trong ánh sáng mờ nhạt lúc sáng lúc tối của rạp phim, cô có thể nhìn thấy lông mi anh thật dài.
Lông mi của Lan Đình Phương so với con gái có khi còn dài hơn, đây là cùng anh kết hôn ngày thứ ba cô mới biết được.
Trong ánh sáng buổi sớm, cô cứ như vậy gần gũi nhìn anh, trong lòng có một loại hạnh phúc không nói nên lời.
Johnny Depp sắm vai thuyền trưởng Jack, khiến người trong rạp cười ha ha không ngừng.
Liên Hảo không khỏi cũng mỉm cười theo.
Anh đang tựa vào vai cô ngủ, hành động này khiến cho lòng cô mềm nhũn, giống như khi chân dẫm lên bờ cát nhuyễn, cô không dám động, sợ vừa động, cát nhuyễn liền ngay lập tức biến thành vũng bùn.
Thời điểm Lan Đình Phương tỉnh lại, rạp chiếu phim đã không còn một bóng người, anh đang tựa vào vai Liên Hảo.
Đầu tiên mở mắt ra, anh thấy được vành tai cô, thật nhỏ nhắn, mặt trên có ba cái lỗ nhỏ, anh chợt cảm thấy hoảng hốt.
Lan Đình Phương nhớ đến cô gái đứng khóc dưới tàng cây của một năm nào đó.
Cô đứng trước gốc cây, cứ như vậy bi thương kể ra "Ba, sao ba có thể làm như vậy?
Sao có thể bởi vì tịch mịch mà quên mất mẹ, sao có thể bởi vì tịch mịch mà đi yêu người khác, ba, vì trừng phạt ba, con đi đánh lỗ tai, con còn đánh tận sáu cái, một bên ba cái, con muốn đeo lên đủ màu đủ dạng khuyên tai, cho ba ở trước mặt bạn bè mất mặt, vốn con còn muốn đem tóc nhuộm thành vàng rực, con muốn đi xăm hình, nhưng con không thể làm mẹ khổ sở thêm nữa, ba đã khiến mẹ đủ khổ sở rồi." Dưới tàng cây, chung quanh cô gái tản ra sự cô đơn cùng xót xa, vì thế, anh bèn từ trên cây nhảy xuống, thật xúc động nói "Bạn học, nếu thích thì cô cứ làm đi Tôi giúp cô." Từ đó về sau, cứ cách một đoạn thời gian, cô sẽ lại xuất hiện trước mặt anh,


⬅ Trước Tiếp ➡