Mộ Dạ Bạch đã đi ra ngoài rồi. Căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn mình cô. Nhưng vẫn phảng phất đâu đây mùi hương của anh và cả sự nồng nhiệt vừa nãy của bọn họ còn sót lại...
Cô tìm đến bên sopha và ngồi xuống. không kềm lòng được lại nghĩ về cảnh tượng vừa xảy ra lúc nãy, cảm thấy tim mình run rẩy, mặt đỏ bừng. Lúc này mới nhớ ra váy áo mình vẫn còn đang xộc xệch, đến cả đầu tóc cũng rối tung lên. Trời đất! Cô cảm thấy mình thật sự điên rồi. Cô nên lập tức đi khỏi đây, không thể buông thả mình tiếp tục như vậy nữa, nhưng...
Nơi này như thể có gì đó thu hút cô, níu giữ cô, khiến cô không thể nào rời khỏi.
Cô chỉnh trang lại váy áo, đầu tóc, kiểm tra, xác nhận lại một lần nữa là trên người mình không còn bất kỳ dấu tích khả nghi nào nữa rồi mới mở cảnh cửa kia ra, để nhân viên phục vụ đưa mình ra vườn hoa đi dạo.
.....
Vườn hoa này nằm riêng biệt trong khuôn viên đằng sau phòng tiệc. Nơi này trồng các loại hoa đủ màu sắc, còn có một hồ bơi mát xa rất lớn. Bên hồ có vài chiếc ghế nằm dài. Đứng ở đây dường như nghe thấy tiếng tiếng nước vỗ vào bờ từ đằng xa.
So với ánh đèn lung linh tráng lệ trong kia thì ngoài này ngược lại hoàn toàn, rất bình yên, trầm lắng.
Vườn hoa chỉ cách phòng tiệc trong kia khoảng cách một bức tường, cô ngồi lên ghế, quay đầu lại liền nhìn thấy khung cảnh bên trong phòng tiệc. Lúc này nhạc khiêu vũ đã kết thúc, những quý ông đã bắt đầu đứng về một phía uống rượu với nhau, giao lưu trò chuyện; các cô gái bắt đầu nói về trang sức đá quý các loại. Một vài minh tinh điện ảnh thì bị đám phóng viên vây lấy, hoặc được mọi người mời chụp ảnh cùng.
Cô không nhìn thấy Cảnh Nam Kiêu và Tần Tư Lam đâu.
Nhưng...
Trong hàng trăm người, cô đã nhìn thấy anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Từ đầu đến cuối, Mộ Dạ Bạch đều cầm ly rượu, đôi lúc khẽ gật đầu chào hỏi người khác, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nghe người bên cạnh nói chuyện. Dưới ánh đèn lung linh hoa lệ, anh toát lên vẻ phong độ phi phàm, nhất cử nhất động đều có phần khí phách của người nắm giữ giang sơn, khiến cho người khác dễ dàng thần phục.
Cô ngây người ra nhìn, đến nỗi có người đẩy cánh cửa kính bước ra đi về phía cô, cô cũng hoàn toàn không hề phát giác.
“Cố tiểu thư đang nhìn gì mà chăm chú vậy?” Cho đến khi giọng nói của người đứng bên cạnh vang lên cô mới đột nhiên bừng tỉnh. Cô nhìn sang đã thấy Tần Tư Lam ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mình từ lúc nào rồi. Cô ta cũng đang nhìn theo hướng mắt cô đang nhìn.
Cố Thiên Tầm cười nhẹ, “Tần tiểu thư không ở cạnh bạn trai cô mà đi ra đây làm gì thế?”
“Đàn ông mà, nhiều lúc cần tiếp chuyện với khách khứa. Tôi thấy tẻ nhạt quá, vì vậy Nam Kiêu để tôi đi ra ngoài.” Cô ta nói chuyện giọng mềm mỏng, khi nhắc đến người đàn ông đó, nét mặt không giấu nổi vẻ hạnh phúc.
Liệu có phải tim cô chai sạn rồi không? Lúc này nghe những lời nói đó, Cố Thiên Tầm đã hoàn toàn không còn cảm giác gì nữa.
Chỉ là...
Cô cười nhạt, không nói thêm gì nữa. Đối với người phụ nữ này, cô hoàn toàn không có chuyện gì để nói cả.
“Cố tiểu thư có cần trang điểm lại một chút không?” Tần Tư Lam giơ thỏi son của mình về phía cô. Cô hơi ngạc nhiên, bất giác lắc đầu, từ chối: “Không cần đâu.”
Tần Tư Lam cũng không nói thêm gì, cất lại thỏi son vào túi xách, còn cười nói: “Cố tiểu thư có lẽ không biết, son trên môi cô đã trôi hết rồi.”
Cô sững người, bất giác chạm vào môi mình.
Tần Tư Lam còn đang cúi đầu cất thỏi son vào túi xách, nói như vô ý: “Là do hôn nhau quá nồng nhiệt chăng?”
Cô lại một lần nữa đơ người ra. Tần Tư Lam ngẩng đầu lên nhìn cô cười, ánh mắt như thể nhìn thấu hết tất cả mọi chuyện vừa xảy ra giữa cô và Mộ Dạ Bạch, nhìn đến mức cô đột nhiên giật mình.