Mãi một lúc sau, Tần Tư Lam mới dịch chuyển ánh nhìn của mình đi nơi khác, cô ta nhìn vào trong phòng tiệc, nhìn thẳng lên người Mộ Dạ Bạch.
Lúc này cánh cửa đã bị người khác mở ra, một minh tinh nổi tiếng từ trong bước ra. Dạo gần đây cô ta bắt đầu nổi lên từ những vụ scandal, vì vậy cô ta đến, tự nhiên là thu hút theo không ít phóng viên. Nữ minh tinh đó tránh đám phóng viên, đi về phía hai người họ.
Tần Tư Lam nhìn một cái về phía đó, dường như không muốn bị làm phiền nên đứng dậy, nói: “Cố tiểu thư, nếu cô tin tôi thì nghe lời khuyên của tôi, tốt nhất cô nên giữ khoảng cách với Mộ Dạ Bạch!”
Cố Thiên Tầm cũng đứng dậy theo, nhìn cô ta một cách khó hiểu.
“Người khác không biết chứ tôi nhìn ra được, quan hệ giữa cô và Mộ Dạ Bạch không hề đơn giản. Nhưng tôi phải nhắc nhở cô một câu, Mộ Dạ Bạch không hề thật lòng với cô, và cũng sẽ không bao giờ thật lòng với cô đâu, đương nhiên, nói trắng ra là hai người không thể nào ở bên nhau được! Hơn nữa, cô càng ở gần anh ta bao nhiêu thì tương lai cô sẽ càng ân hận bấy nhiêu, cô sẽ càng bị tổn thương thảm hại bấy nhiêu!”
Cố Thiên Tầm không hiểu tại sao Tần Tư Lam lại nói ra những lời này, hơn nữa còn khẳng định chắc nịch như vậy. Nhưng những lời cô ta nói như một hồi chuông cảnh báo vang lên trên đầu cô. Cô ta nói không sai, cô là người đã kết hôn, còn Mộ Dạ Bạch là ai? Thiếu gia nhà giàu! Hai người bọn họ sao có thể cùng đi trên một con đường được?
“Cô hãy nhìn bên kia đi...” Tần Tư Lam hất hàm về phía phòng dạ tiệc hoa lệ, lúc này Cảnh Dao đang đứng bên cạnh Mộ Dạ Bạch. Không biết hai người họ đang nói chuyện gì, mặt anh không hề có bất cứ biểu cảm nào. Tần Tư Lam nói: “Với thân thế của anh ta, cho dù đối tượng có là Cảnh Dao đi chăng nữa thì cũng rất khiên cưỡng.”
Ánh mắt cô ta hất về phía người Cố Thiên Tầm, “Cô cảm thấy mình vượt trội hơn Cảnh Dao sao?”
Cố Thiên Tầm thật sự bị cô ta nói trúng điểm yếu. Hơn nữa, nói gì thì nói, chưa bàn đến chuyện vượt trội hơn hay không, chỉ nói riêng về tình trạng hôn nhân hiện nay của cô là đã đủ thua dưới tay Cảnh Dao rồi!
Tay cô bất giác nắm chặt lấy túi xách, hít một hơi sâu, nói:“Tần tiểu thư, tuy tôi không hiểu cô nói những lời này là có ý gì, nhưng tôi vẫn muốn khuyên cô một câu...”
Cô ngừng lại một chút, nhìn Tần Tư Lam: “Cô nên lo chuyện của mình trước đi thì hơn.”
Mặt Tần Tư Lam tái đi. Cố Thiên Tầm mỉm cười nói tiếp: “Đã đành rằng chuyện của tôi không có liên quan gì đến cô thì tôi cũng nghĩ là Tần tiểu thư đừng nên xen vào. Nhưng mà tôi vẫn cần phải giải thích thêm một điều nữa là: tôi chưa từng có ý định tiến đến với anh ta.”
Câu nói này là thật.
Chuyện với anh ta tối nay chỉ là một chuyện nằm ngoài ý muốn trong vô số những chuyện nằm ngoài ý muốn khác của cô, cô hoàn toàn không ngờ tới, tất cả cứ như cô bị trúng tà vậy.
Những lời nói lúc nãy của Tần Tư Lam ngược lại khiến cô thức tỉnh, dù không biết mục đích của cô ta là gì. Hơn nữa, giữa cô ta và Mộ Dạ Bạch có quan hệ như thế nào cũng không biết được. Từ giọng điệu của cô ta thì có cảm giác mối quan hệ này không đơn giản, thế nhưng lần đầu tiên gặp ở F10, rồi lại gặp sau đó ở nhà hàng, cô chưa từng thấy bọn họ chào hỏi nhau riêng bao giờ.
Cố Thiên Tầm không muốn nghĩ thêm nữa, mặc kệ giữa bọn họ có quan hệ gì, cô đều không có tư cách hỏi Mộ Dạ Bạch. Hơn nữa, nhắc đến thì những chuyện này thật ra cũng chẳng có liên quan gì tới cô cả.
Cô quay người định rời khỏi nơi này, bây giờ nơi đây đã trở thành một đám hỗn độn, để cho nữ minh tinh và đám phóng viên kia tiếp tục ồn ào vậy. Nhưng khi cô vừa định bước qua đám người kia thì bị một người giơ máy quay do chen lấn va phải. Đối phương là một người đàn ông cao lớn, trong khi đó cô lại đi giày cao gót, bị huých vào một bước, khiến cô lảo đảo ngả ra phía sau va phải Tần Tư Lam đứng sau lưng, lúc này cũng đang định rời khỏi.
Tần Tư Lam vốn đã mảnh mai, lại hoàn toàn không có sự chuẩn bị trước, không chịu nổi cú va mạnh đó, bị đẩy ra sau vài bước. Theo bản năng tay cô ta giơ ra đằng trước quơ loạn lên, sau đó túm được lấy Cố Thiên Tầm. Giây lát sau chỉ nghe thấy “rào” một tiếng sau đó cả hai người họ cùng rơi xuống hồ bơi.
Đây là hồ bơi mát xa, xung quanh hồ có những vòi nước không ngừng tuôn mạnh vào, khi hai người bọn họ vừa bị rơi xuống liền bị cột nước đẩy ra xa vài mét.
Cố Thiên Tầm không thể ngờ được mọi chuyện lại trở nên như vậy, cô không biết bơi, chỉ còn cách quơ loạn hai tay vùng vẫy, nhưng không những không vào được bờ mà ngược lại còn trôi ra xa hơn. Cả người cô cũng không ngừng chìm theo xuống.
“Nam Kiêu, cứu em với!”
Cách đó không xa, tiếng kêu cứu hoảng loạn của Tần Tư Lam vọng lại. Có thể thấy rằng cô ta cũng không biết bơi.
Trên bờ, đám người nháo nhác ồn ào.