Lúc đó đang có người định nhảy xuống cứu, chỉ nghe thấy tiếng gọi gấp gáp: “Tư Lam!”
Là Cảnh Nam Kiêu!
Tim Cố Thiên Tầm thắt lại, khó nhọc mở mắt ra, xuyên qua giữa những lớp nước trùng trùng, cô nhìn ngay thấy Cảnh Nam Kiêu. Lúc này anh ta đã đến bên bờ, bộ vest mặc trên người bị anh ta giằng ra, vứt phịch sang một bên.
“Nam Kiêu, mau cứu em...”
“Đừng sợ, Tư Lam, anh đến ngay đây!” Còn không quên vỗ về an ủi cô ta, một giây sau anh ta lặn xuống nước.
Dưới cặp mắt của hàng trăm người, chồng của cô đã chọn Tần Tư Lam mà bỏ mặc cô ở lại...
Cứ ngỡ rằng tim mình đã chai sạn từ lâu rồi sẽ không còn đau nữa. Nhưng khoảnh khắc này, Cố Thiên Tầm vẫn cảm thấy lồng ngực bị đè nén, không thể thở nổi. Người cô chìm dần chìm dần, dòng nước lạnh buốt từ từ xâm chiếm lấy khoang mũi, khoang họng, vào trong tai cô...
Cô cảm thấy mình sắp chết...
Cho dù ngăn cách từng lớp lớp nước, cô vẫn nhìn thấy tất cả mọi người trên bờ đang đổ dồn mắt về phía họ, ánh mắt ai nấy đều có hiện rõ vẻ hiếu kỳ. Nhất là đám phóng viên đã có những người giơ máy ảnh lên, chụp xoạch xoạch, hiển nhiên là đang đợi bọn họ lên bờ để bắt đầu khai thác thông tin.
Cảnh đại thiếu gia không màng sống chết của vợ mình mà ngược lại đi cứu một người phụ nữ khác, đây không phải là một chuyện rất lý thú hay sao?
....
Cảnh Nam Kiêu đặt Tần Tư Lam lên bờ, quay đầu nhìn xuống bể bơi, phát hiện cả người Cố Thiên Tầm đã chìm nghỉm, tim anh ta thót lại, lập tức quay người định nhảy xuống. Nhưng tay đã bị Tần Tư Lam giữ chặt lại, “Nam Kiêu, em khó chịu quá... em sợ lắm...”
Trông bộ dạng cô ta đáng thương như chú gà con bị ướt nhẹp, khiến Cảnh Nam Kiêu thương xót vô cùng.
“Ngoan, đừng sợ, em đã lên bờ rồi...” Anh ta vỗ vỗ lên vai cô, mắt lại nhìn xuống hồ bơi, anh đã không bình tĩnh được nữa rồi, “Tư Lam, em cứ ở đây trước đã nhé, anh cứu cô ta đã. Ngoan, rất nhanh thôi...”
“Nam Kiêu... anh đừng đi, em xin anh đấy...” Tư Lam không chịu buông tay, chỉ ôm chặt anh ta. Ánh đèn flash không ngừng lóe lên chụp lại bọn họ, sau đó chụp lại cô gái đang bị vứt bỏ dưới hồ kia...
Phải, cô đã bị vứt bỏ lại rồi... bị vứt bỏ một cách triệt để...
Tim cô giờ đây còn lạnh hơn cả nước trong hồ, gấp trăm, gấp ngàn lần!
Trong tim Cảnh Nam Kiêu, Tần Tư Lam được nâng niu như bảo bối, còn cô... sống chết mặc bay...
Đúng lúc tất cả mọi người đang đổ dồn mắt hiếu kỳ về phía ba người họ thì đột nhiên nnghe thấy một tiếng ùm vang lên, một bóng người rắn chắc nhảy xuống hồ như vận động viên bơi lội chuyên nghiệp, bọt nước tung lên trắng xóa.
Bóng người cao lớn mảnh khảnh đó nhanh như chớp bơi về phía Cố Thiên Tầm, tư thế phóng khoáng, lịch lãm đó trong phút chốc thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
“Đó là... Mộ tổng?”
“Đúng vậy! Chính là anh ta!”