Những tiếng rẽ nước “Roạt... roạt” dội đến. Cảnh Nam Kiêu lập tức đứng thẳng người dậy, mắt nhìn chòng chọc xuống giữa hồ.
Tần Tư Lam hoàn toàn không ngờ được mọi chuyện sẽ như thế này, đơ người ra, mắt cô ta thoáng thâm trầm nghĩ ngợi. Một giây sau cũng đứng thẳng dậy theo, dựa vào người Cảnh Nam Kiêu, “Nam Kiêu, anh ôm em đi... vừa nãy em sợ chết đi được...”
Sắc mặt Cảnh Nam Kiêu trở nên rất khó coi, nhưng vẫn nghe theo, ôm lấy cô ta.
“Đừng sợ, không phải còn có anh ở đây sao? Có anh ở đây rồi, em sẽ không sao đâu, ngoan...”
“Em sợ anh sẽ vì người phụ nữ khác mà bỏ lại em...” Cô ta nói đầy ám chỉ.
Cảnh Nam Kiêu bất giác nghĩ đến Cố Thiên Tầm, lại nghĩ đến Mộ Dạ Bạch, trong lòng nóng như lửa đốt.
Cảnh Nam Kiêu bất giác nghĩ đến Cố Thiên Tầm, lại nghĩ đến Mộ Dạ Bạch, ruột gan nóng như lửa đốt. Cúi đầu nhìn Tần Tư Lam rồi đặt lên môi cô ta một nụ hôn chụt một cái, nói: “Anh sẽ không bao giờ vì bất cứ người phụ nữ nào mà bỏ lại em đâu.”
Bị nước ngập đến trên đỉnh đầu, cả người Cố Thiên Tầm lơ lửng giữa lòng hồ, toàn thân không còn chút sức lực nào. Trong đầu cô vẫn mơ hồ cảnh tượng Cảnh Nam Kiêu bế Tần Tư Lam lên bờ.
Sớm đã không còn đau nữa rồi,... nhưng sao trong lòng vẫn không cam tâm như vậy...
Hai năm làm vợ chồng, hai năm kiên nhẫn, cuối cùng cô đổi lại được cái gì? Chỉ là sự ghẻ lạnh bạc bẽo của anh ta! Cảnh Nam Kiêu, anh ta có tài cán gì, dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như thế?
“Thiên Tầm!”
Một giọng nói trầm ấm dịu dàng vang đến. Sau đó thân người đang chìm nghỉm của cô được anh ta nhấc bổng lên vai. “Roạt” một tiếng, cả người đã được kéo lên khỏi mặt nước.
Tấm lưng lạnh ngắt của cô được một bàn tay ấm áp đỡ lấy, trái tim lạnh giá phần nào được sưởi ấm.
“Cố Thiên Tầm, mau tỉnh lại!” gương mặt trắng bệch của cô bị một bàn tay to lớn không ngần ngại vỗ mạnh.
Cô khó nhọc mở mắt ra, nhìn thấy trước mặt mình một khuôn mặt tuấn tú chói lòa. Khoảng cách rất gần, rất gần, phản chiếu khuôn mặt đó trong mắt cô, ngỡ rằng mình đang mơ, mà thật sự tồn tại...
Hơn nữa còn ở bên cạnh cô...
Người đàn ông này như một vị thần, vào những lúc cô nguy khốn nhất, đau khổ nhất, mất mặt nhất, anh ta luôn xuất hiện một cách kỳ diệu như thế.
“Thế nào hả? Cô thấy trong người sao rồi?” Mộ Dạ Bạch hỏi.
Lúc này trong lòng cô ngập tràn bao cảm xúc hỗn độn, cảm giác bất bình, phẫn uất, sự tuyệt vọng, cũng có niềm hạnh phúc của việc chết đi sống lại...
Cô không nói nên lời, chỉ chớp mắt xuống ra dấu rằng mình tỉnh táo. Anh thở phào một cái, một tay ôm lấy lưng cô, một tay rẽ nước, nhẹ nhàng đưa cô lên bờ...
Được anh ôm lên bờ, cô dùng chút hơi sức cuối cùng nhìn về phía Cảnh Nam Kiêu lúc này đang ôm chặt Tần Tư Lam còn đang hoảng hốt chưa kịp định thần lại.
Mộ Dạ Bạch vỗ vỗ lưng cô, không nói gì cả, liền lập tức quay người đi. Chỉ còn lại một mình cô run rẩy đứng giữa đám người hiếu kỳ trong hoàn cảnh thảm hại như vậy, nhìn những ánh mắt thương hại xung quanh mình.